XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Phạm Thu

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 134732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/732 lượt.

ỡ nào.Mới đầu mọi người phẫn nộ, sau đó lại cảm thấy kinh hoảng, có phải xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không? Ví dụ như bắt cóc? Song ngay lập tức ý nghĩ này bị gạt đi, bởi vì không có ai nhận điện thoại tống tiền hết.Sau khi anh họ Tần Vịnh thề bằng máu rằng không che giấu tội phạm, mọi người vẫn bán tín bán nghi như cũ, tiếp tục năm thì mười họa tìm hắn tra hỏi, hại hắn khóc không ra nước mắt.Ngày hôm ấy, ông chồng tốt Tần Vịnh theo lệ đưa Lâm Phàm đi học lớp tiền sản, tan học xong về nhà đụng phải cô bác sĩ pháp y Dương Thông.Lập tức lông tơ Tần Vịnh dựng đứng, mặt mày u ám nói “Cô Dương, tôi lặp lại lần thứ năm trăm sáu mươi mốt, tôi thật sự không biết Lâm Lỗi đi đâu.”Lâm Phàm cũng phối hợp trịnh trọng gật đầu để tăng độ tin cậy, ông chồng cô đeo nỗi oan không giải này, sao cô không đau lòng cho được.“Tôi biết.” Dương Thông ngồi trên sofa, chịu đựng ánh mắt đồng tình của đám Tiểu Ngọc bắn tới, thản nhiên đáp.
Cùng là phụ nữ, Lâm Phàm nhạy cảm phát hiện đáy mắt cô ấy thoáng chút bi thương, không tự chủ được hỏi “Cô Dương, cô…” Cô muốn hỏi vì sao cô ấy lại chọn Lâm Lỗi? Nhưng nghĩ lại, hỏi câu ấy vào lúc này có hơi ngại, nửa câu sau tự động biến mất.“Tôi biết cô muốn hỏi gì.” Dương Thông không hổ là Dương Thông, hồi đó chỉ liếc mắt một cái là nhìn thấu tâm tư Tần Vịnh, hôm nay sao không bóc mẽ Lâm Phàm được chứ.“Hơ?” Lâm Phàm ngạc nhiên.Dương Thông cười nhạt tự giễu “Muốn hỏi vì sao tôi đồng ý lấy Lâm Lỗi?”“Cái…”“Bởi vì tôi thích anh ấy.”Dương Thông bình thản thả một quả lựu đạn xuống hồ nước không gợn sóng, nổ cho mọi người đầu váng mắt hoa.“Nhưng…” Tần Vịnh chớp hàng mi dài, hoàn hồn, nghĩ không ra tính cách kiểu đó của Lâm Lỗi sao lại làm cho người như Dương Thông thích được, không khoa học chút nào.“Nhưng anh ta không thích tôi.” Dương Thông tiếp lời Tần Vịnh, giọng điệu vẫn thản nhiên cứ như đang nói chuyện của người khác, không buồn để ý đôi vợ chồng bị lời nói trắng trợn của mình nổ choáng.“Cô Dương à, Tần Vịnh nhà tôi thật sự không biết Lâm Lỗi đi đâu, tôi cam đoan với cô.” Lâm Phàm tưởng lần này Dương Thông đến tính lấy tình nghĩa nói động bọn họ, mục đích vẫn là hỏi ra chỗ trốn của Lâm Lỗi, sau đó… báo thù.Dương Thông nghe xong, mắt kính loang loáng, nhếch môi “Tôi đã nói rồi, tôi biết chứ.
Hôm nay tôi không đến tìm Lâm Lỗi.” Nói xong mở giỏ xách của mình ra, lấy một con bọ ngựa giấy đưa cho Tần Vịnh.“Ngày mai tôi đi New Zealand, sẽ không về nước nữa.
Nếu anh ta quay về, nhờ anh đưa cái này cho anh ta giúp tôi.”Vợ chồng Tần Vịnh nghiên cứu con bọ ngựa giấy này cả nửa ngày cũng không nhìn ra cái gì.
Lâm Phàm dè dặt đưa tay sờ nó, nói giọng không thể tin được “Em thấy mấy đồng đội viết thư cho bạn trai đều thích gấp trái tim với hạc giấy, con bọ ngựa giấy thế này lần đầu tiên mới gặp.”Tần Vịnh kề đầu nghiên cứu với cô đột nhiên nói giọng bí ẩn sâu xa “Anh chỉ nghĩ tới, chuyện bọ ngựa cái ăn bọ ngựa đực thôi.”Nói xong hai người đồng loạt ớn lạnh, ngẩng đầu phát hiện Dương Thông đã lịch sự đứng dậy từ biệt.Đột nhiên, óc Tần Vịnh lóe lên một chút linh cảm, hắn hơi sốt ruột hỏi với sau lưng cô ấy “Cô thích Lâm Lỗi từ lúc nào vậy?”Lâm Phàm nghe xong có phần bực mình, nhéo tay hắn, chẳng phải là xát muối lên miệng vết thương người ta sao? Sao lại hỏi một câu ngớ ngẩn như thế.Ai ngờ Dương Thông hơi khựng lại, nói giọng xa xăm “Năm năm trước.”…Dương Thông đi lâu rồi, hai vợ chồng ngu ngốc ngồi trên sofa vẫn còn há hốc miệng, không thay đổi gì cả.
Tình cảnh rối tinh rối mù, chỉ có Tần Vịnh chậm chạp hoàn hồn, sững sờ nhìn Lâm Phàm chằm chằm, đột nhiên, hắn nháy mắt, lại tiếp tục nháy nhanh hơn, mấy lần.“Sắp sắp sắp sắp sắp sinh rồi?!” Nắm cứng tay Lâm Phàm, thấy cô ôm bụng đau đớn, hắn đau lòng không thôi, bế bổng cô lên chạy xộc lên lầu “Mau mau mau đi bệnh viện!!”“Con! Đi bệnh viện mày chạy lên lầu làm cái gì!!! Harlan chờ ngoài cửa rồi!” Bà Tần đứng trong phòng khách, lấy làm khó hiểu rống lên.Tần Vịnh đứng khựng lại, quay người, cẩn thận nhưng nhanh chóng, chạy ra cửa lớn.“Đúng đúng đúng, cửa ở chỗ này.”Mọi người hết chỗ nói.Vừa lúc ông Tần về tới nhà, mới dừng xe thì nhận được điện thoại của Tiểu Ngọc, hí ha hí hửng chạy vô nhà, đụng phải Tần Vịnh bồng Lâm Phàm chạy ra.“Con! Phàm Phàm sắp sinh rồi?!”Tần Vịnh không nghe lọt câu gì, mắt cứ nhìn chòng chọc cái xe đằng trước.Ông Tần không tức giận, hỏi bà Tần, bà Lâm bám theo sát gót.“Bà xã, Phàm Phàm sắp sinh rồi hả?”Ông phát hiện bà vợ trực tiếp lơ mình, mặt mày căng thẳng, mong chờ, lướt qua mình mà chạy.“Ông chủ, cô chủ sắp sinh rồi.” Không hổ là má Trương trung thành nhất, thấy ông chủ nhìn chiếc xe đã như bóng ma lướt đi trong gió phóng tới bệnh viện, đưa ra đáp án mà ông đã biết từ đầu.Ông Tần cũng không kịp truy cứu thái độ của mọi người với mình, cháu nội bảo bối mới là việc cấp bách, hấp tấp chạy vô nhà xe lái cái xe yêu dấu của mình đuổi theo.Đến bệnh viện xong, bác sĩ kiểm tra phát hiện Lâm Phàm mới mở có hai phân, ít nhất phải năm tiếng nữa mới sinh được.
Mọi người vừa sốt ruột vừa đau lòng, cái này tức là Lâm Phàm còn phải