Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Phạm Thu

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 134723

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/723 lượt.

mong tình huống thế này không bao giờ xảy ra nữa.Lâm Phàm nghe xong khẽ giật mình, cười mủm mỉm, giống như đóa mai giữa trời đông giá rét, tươi đẹp thanh nhã lại kiên cường vô cùng.“Được, nhưng em muốn có một bé gái nữa.”“Không được! Em muốn con gái thì chúng ta nhận nuôi một đứa!” Tần Vịnh ngẩng phắt lên, mắt đỏ hồng nổi lên trên gương mặt tái nhợt của hắn.Lâm Phàm ấm ức trề môi “Nhưng, em muốn một bé con xinh đẹp như anh.”Chân mày Tần Vịnh giựt giựt, xinh đẹp? Hắn, đường đường một tên đàn ông bị vợ mình khen xinh đẹp, không biết nên vui hay buồn nữa.Thấy hắn không chịu nhượng bộ, Lâm Phàm đành chuyển sang chuyện khác, nôn nóng hỏi “Con đâu, bế lại cho em nhìn với.”Vừa nghe tới con, mặt Tần Vịnh cũng phủ thêm ánh sáng của người làm cha, vội vàng bồng nhóc lớn từ giường trẻ em kế bên lên, cẩn thận đặt vào lòng Lâm Phàm, lại quay sang ẵm nhóc nhỏ.Có lẽ là ngửi được mùi vị quen thuộc của mẹ trên người Lâm Phàm, hai bánh bao nhỏ không hẹn mà cùng bắt đầu ré lên.Lâm Phàm mới đầu chỉ luống cuống một chút xíu, theo bản năng kéo vạt áo ra muốn cho bọn trẻ bú, nét mặt bình thản mà hiền hòa xinh đẹp, Tần Vịnh nhìn đến mê mẩn.Nhất là lúc hai quả đào trắng nuột do đang thời kỳ nuôi con trở nên đẫy đà lạ thường đập vào mắt, Tần Vịnh không tự chủ nuốt nước miếng, các con hắn đúng là hạnh phúc!“Nhìn gì chứ! Quay sang chỗ khác.” Cảm giác ánh mắt nóng rực của hắn, Lâm Phàm thẹn thùng nói.Tần Vịnh cười hì hì sán lại ngồi bên mép giường, hùng hồn “Vợ chồng cả rồi em thẹn cái gì, bụng em còn vết thương, anh không giúp em đỡ con sao được? Lỡ đụng phải vết thương thì làm sao.”Lâm Phàm lườm hắn, dở khóc dở cười, không biết có nên vui mừng vì cơ thể bầu bì sinh con xong còn có sức hấp dẫn với hắn như thế này không nữa.Hai đứa bé mỗi đứa một quả đào, cái miệng nhỏ nhắn dễ thương vừa chạm đến nguồn thức ăn, lập tức bắt đầu nút không kịp chờ đợi, bú say sưa ngon lành, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng chụt chụt.“Vợ… anh cũng đói rồi…”“… Ba mẹ đâu?”“Ba có việc đi về trước rồi, mẹ đang gọi điện thoại ngoài cửa.”Lâm Phàm mỉm cười, đoán chắc bà Tần lại gọi điện thoại báo tin mừng rồi “Anh đói thì đi mua gì ăn đi?”“Không, anh muốn ăn cái này.” Tần Vịnh thò một tay ra, chỉ vào cái quả nhóc lớn đang mút trong miệng.
Nhưng cô vừa mới sinh xong, chuyện gì cũng không làm được.Trời bắt đầu sáng, ánh nắng lọt qua song cửa chiếu rọi cả phòng.Rốt cuộc Tần Vịnh cũng quay lại phòng, đứng quay lưng về phía ánh nắng, khiến Lâm Phàm nhất thời không nhìn rõ mặt hắn, linh cảm trong lòng càng lúc càng mãnh liệt.“Tìm được Lâm Lỗi rồi… anh, đi đón nó.” Lời nói ra đến miệng nghẹn lại, Tần Vịnh ậm ờ.Lâm Phàm im lặng nhìn hắn không nói, nhìn đến mức hắn muốn gục ngã, nói cho cô biết hắn không đi, không đi đâu nữa hết.“Được, em chờ anh về.” Lâm Phàm nở nụ cười nhợt nhạt, liền đó gương mặt tươi cười đó bị nước mắt lăn nơi khóe xóa sạch.Vội vàng đưa tay chùi nước mắt, dịu dàng mà kiên cường nhìn hắn “Nếu anh không quay về, em sẽ đi tìm anh.”






Sáng sớm ngày thứ 7 sau khi Tần Vịnh đi, Lâm Phàm tỉnh lại trong tiếng khóc của các con.
Bên giường có tiếng động, cô mơ màng cho là hắn đã trở về, nhưng khi cô mở mắt ra lại thất vọng phát hiện, đó là vú em.Do cô sinh mổ, vết thương chưa lành, các bé lại thường thường nửa đêm khóc đòi bú, thay tã nên mới chọn một người lanh lẹ, sạch sẽ làm vú em.
Để tiện chăm sóc cô và hai đứa bé nên đặt một cái giường trong phòng ngủ cho vú em.“Cô chủ, vẫn để cô cho bú ư?” Vú em này họ Lí, tên chỉ có một chữ Phương.
Mới tới nhà họ Tần không bao lâu, bắt chước má Trương mấy người xưng hô chủ nhà nên giọng điệu khó mà tránh được cứng nhắc, hơn nữa đối với dạng gia đình mà trẻ con như báu vật này càng thêm cẩn thận, rất sợ có chuyện không ổn sẽ bị quở trách.“Vâng.” Lâm Phàm ôm nhóc bé Tần Chí Trạch khóc gào to mồm hơn cho bú trước, nhóc lớn Tần Việt Trạch thì để vú em Lí Phương ôm dỗ.Hai cái tên này là Tần Vịnh đặt trước khi đi, hắn không kịp nói nguyên nhân cho cô hay liền đáp trực thăng bay đi Brazil.
Ngoài tên hai đứa trẻ, hắn chỉ để lại cho Lâm Phàm một nụ hôn tạm biệt dài miên man.Hắn nói hắn không muốn căn dặn nhiều, bởi vì hắn sẽ quay về rất nhanh, nhất định thế.Khó khăn lắm mới cho hai bánh bao nhỏ bú no, Lâm Phàm hơi mệt mỏi nằm ngửa ra giường, nhẹ nhàng sờ vết mổ trên bụng, áng chừng thời gian mình có thể hoạt động bình thường trở lại.Không biết vì sao đột nhiên cô nhớ tới tình cảnh ngày đầu tiên cô mặc đồng phục bảo vệ, đứng ở cửa nhìn thấy Tần Vịnh.
Thế nên tôi sẽ không đi mạo hiểm, tôi đi đương nhiên đã có dự định của tôi.
Còn Lâm Lỗi, hắn là em họ tôi, cũng là bạn thân nhất của tôi.
Nếu vì sợ nguy hiểm mà bỏ rơi hắn, sau này làm sao tôi đối mặt với con mình, làm sao có thể dạy con tôi phải làm một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất được?”Câu trả lời của cô là “Rắm chó không kêu!”“Trân Hương? Cậu có nghe không?” Tiếng Lâm Phàm kéo cô quay lại thực tế, cô định thần nhìn Lâm Phàm, tỏ ý muốn Lâm Phàm nhắc lại lần nữa.Lâm Phàm thở dài,