Đem Hạt Giống Tình Yêu Cắm Vào Máu
Tác giả: Phạm Thu
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 134730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/730 lượt.
án giận của hắn lý giải hoàn toàn lệch pha, cô chủ tao nhã lịch sự bị cậu chủ áp bức, bạo hành rốt cuộc phản kháng, còn đấm cậu chủ một đấm, một cô gái thanh tú nhỏ nhắn như thế, nắm đấm cứng được bao nhiêu? Chắc chắn là cậu chủ tức quá nên mặt mới xanh lét như thế, bảo ông buông tay ra chắc chắn là muốn dạy dỗ cô chủ.“Tiểu Ngọc!! Mau đi gọi bà chủ và ông chủ tới đây!!! Cô chủ, cô chạy mau đi!!” Ông Thiệu cảm thấy, giờ phút này trách nhiệm bảo vệ hai bé sinh đôi của nhà họ Tần đang quàng trên vai ông! Có lẽ cậu chủ sẽ ghi hận hành vi của ông hôm nay, nhưng ông bảo vệ cháu đích tôn nhà họ Tần, ông chủ nhất định sẽ che chở ông hết lòng.
Vả lại đánh phụ nữ là phi đạo đức!Ông Thiệu gào lên làm Lâm Phàm hoàn toàn đờ người, bảo cô chạy? Chạy đi đâu? Vừa rồi nắm đấm kia Tần Vịnh có thể tránh lại bị ông Thiệu này giữ chặt không giãy ra được, không biết bụng có bị đánh hỏng không nữa!Tần Vịnh nghiến răng chờ cho cơn đau kinh khủng trôi qua, hai mắt bốc lửa túm lấy tay ông Thiệu tính đập cho một trận.
Nhưng nhìn tuổi ông đành bỏ tay ra, đánh người già đừng nói là lương tâm bứt rứt, Lâm Phàm khẳng định là càng giận hơn.Đen mặt đứng dậy dùng sức gỡ cánh tay ông Thiệu đang giữ chặt lấy mình ra, gầm ghè “Ông Thiệu ông trúng tà à?”Song ông Thiệu lại nghiêm mặt nói “Cậu chủ, mặc kệ cô chủ làm gì cậu cũng không nên đánh chứ.
Sau khi sinh con xong phải tăng cường huấn luyện bản thân, sau này lỡ có đối địch với Hera cô có thể kéo dài thời gian cho Tần Vịnh chạy trốn.Tần Vịnh đương nhiên không biết ý nghĩ của cô, đầu óc còn đang quanh quẩn với câu nói đả thương lòng tự tôn của hắn.Tắm rửa xong đã tờ mờ sáng.
Tần Vịnh nằm trên giường lăn qua lộn lại không ngủ được, ngồi bật dậy vươn tay ra sức gồng lên, sờ sờ cơ bắp mình cảm thấy cũng còn đẹp chán.Lại xuống giường, đứng dậy nhìn cơ bụng, may quá, không có dấu bầm.
Ngây ngốc đứng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng tinh thần AQ của hắn vùng lên, được thôi, đánh không lại thì không lại.
Đàn ông đánh không lại Lâm Phàm cũng không phải mình hắn, không cần uất ức.“Sao vậy?” Lâm Phàm dụi đôi mắt nhập nhèm, mờ mịt nhìn hắn, nửa đêm không ngủ mặc cái quần lót đứng trong phòng làm cái gì?Tần Vịnh quay đầu nhìn cô, óc lóe sáng, bèn nói.“Vợ, anh biết anh có thể dùng cái gì đánh em rồi.”“Cái gì?” Sao chứ? Muốn đánh cô thật à?“Em trai anh!”“… Em có thể bẻ gãy nó.”“…”~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Sáng sớm, Tần Vịnh một đêm không ngủ chạy thẳng đến công ty, ngồi trong phòng làm việc của Lâm Lỗi ôm cây đợi thỏ.Khẩu cung của Lâm Phàm là, bọn Lâm Lỗi nói hắn bị bắt cóc, còn mất tin tức, nên mới xảy ra chuyện ngày hôm qua.
Đúng là rèn sắt không thành thép mà!Chờ miết đến khi sắp ngủ gật, Lâm Lỗi mới nhàn nhã tới.
Khiến Tần Vịnh cảm thấy sung sướng là sắc mặt kiệt quệ hết chỗ nói của Lâm Lỗi.“Có gì không vui à? Nói ra cho mọi người vui vẻ tí coi?” Tần Vịnh hào hứng.Lâm Lỗi lườm hắn không nói, ngồi dựa vào sofa nhắm mắt suy nghĩ, làm Tần Vịnh không khỏi kinh ngạc, con khỉ biến thành Đường Tăng? Đổi tính hay là xuyên qua rồi?“Anh họ, cảm giác sắp làm bố ra sao?” Lâm Lỗi rầu rĩ hỏi.Tần Vịnh nghe xong càng nổi da gà, thằng này bị ma ám rồi à?“… Tuyệt, cực kỳ tuyệt vời…”“Tuyệt… a a… mày tuyệt là được rồi!!!!!!!!!!! Vì sao nhất định phải cho mẹ tao biết mới được!!!!!!!!!! Bây giờ mẹ tao cũng bắt tao lấy Dương Thông!!!!!!!!!!!!! Tao cưới một pháp y về nhà, làm người thí nghiệm cho cô ta hả? Hay là thí nghiệm dùm cô ta?? Thí nghiệm người sống cho cô ta????” Đột nhiên Lâm Lỗi giống như lên cơn điên, trợn đôi mắt vằn đầy tia máu nhìn Tần Vịnh trừng trừng, vẻ mặt nanh nọc khiên Tần Vịnh đơ nửa ngày chưa hoàn hồn.“Lâm Lỗi, không thể kỳ thị nghề nghiệp được.
Cái cô Dương Thông kia tuy không xinh đẹp bằng Lâm Phàm, dáng người không đẹp như Lâm Phàm, tóc không trơn như Lâm Phàm, mắt không to như Lâm Phàm, ngón tay không dài bằng Lâm Phàm, bản lĩnh không giỏi như Lâm Phàm, đầu óc không nhanh nhạy bằng Lâm Phàm nhưng cũng không nên bỏ qua một cô gái tốt được.”“Tần Vịnh…”“Hả?”“Mắt mày mọc cườm hả?” Lâm Lỗi triệt để thấu hiểu cái gì là người tình trong mắt hóa Tây Thi.
Trong mắt Tần Vịnh Lâm Phàm là một con phượng hoàng vàng.Tần Vịnh nghe là bực mình rồi, đang tính tranh luận với Lâm Lỗi đường hoàng, ưu điểm của Lâm Phàm với khuyết điểm của Dương Thông, sực nhớ ra mục đích đến đây hôm nay, lập tức biến sắc, âm trầm hỏi “Trước tiên giải thích cho tao biết đã, vì sao nói cho Lâm Phàm vụ tao bị bắt cóc?”Mi mắt Lâm Lỗi run run, có cảm giác chẳng lành.Nguyên nhân rất đơn giản.
Lúc đó bọn họ theo kế hoạch mở cuộc họp khẩn cấp trong phòng làm việc, làm bộ như Tần Vịnh bị bắt cóc thật, ai dè Lâm Phàm đột nhiên gọi điện thoại, vừa khéo đến ngay chỗ Jepi nói ra kịch bản đã định sẵn.“Mày không biết tìm cơ hội gọi điện thông báo cho cô ấy à?” Tần Vịnh cảm thấy đây không phải lý do hợp lý.Lâm Lỗi cười ruồi “Căng thẳng quá quên mất.”Tần Vịnh nghe xong đau đầu xoa trán, lầm bầm “Quả nhiên không sợ đối thủ giống như thần mà chỉ sợ đồng bọn giống heo thôi.”“Anh họ, điều tao đi đâu trốn mấy ngày đi?” Lâm Lỗi vờ vịt