Tác giả: Phạm Thu
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 134707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/707 lượt.
c bình tĩnh lại, biết một khi xảy ra đấu súng, mình ôm hai đứa con chắc chắn không có lợi.Thừa dịp Thái Duy hoảng hốt, cô dè dặt hỏi “Anh Thái… Anh trả nó cho tôi, được không?”Thái Duy nghe xong giật mình bừng tỉnh, không trả lời Lâm Phàm mà tức giận rống lên với Tần Vịnh “Mày làm gì mẹ tao!!”Tần Vịnh nhếch môi lên cười nham hiểm “Mày đối xử với con tao thế nào, tao sẽ hoàn trả trên người bà ta gấp mười, gấp trăm!” Nói xong hơi hếch cằm, nghênh ngang tự tin nhìn hắn.So khí thế, Thái Duy đã thua rồi, nhưng thực lực thì hắn không thua vì đôi bên đều nắm quân bài mà đối phương để ý nhất.Bé con trong lòng khó chịu cựa quậy, hồi lâu không ngửi được mùi hương quen thuộc của mẹ, lại thêm bị đánh, nên mắt đảo mấy vòng xong cái miệng nhỏ chu ra, bắt đầu khóc toáng lên.Lâm Phàm lập tức chảy nước mắt theo, quỳ sụp xuống trước mặt Thái Duy “Anh Thái, mặc kệ thế nào nó cũng vô tội, nếu anh có thù oán gì thì cứ nhắm vào tôi, trả nó cho tôi…” Nói rồi khóc không thành tiếng, cả một đêm lo lắng sợ hãi, con chỉ cách có một gang tay lại không thể ẵm bồng, cô gần như sụp đổ.Tần Vịnh và Thái Duy thấy thế đều kinh hoảng.
Thái Duy muốn bước lên đỡ cô lại thấy Tần Vịnh đã ngồi sụp xuống cạnh cô dịu dàng vỗ về, mà Lâm Phàm bồng Chí Trạch dựa vào ngực hắn, cố gắng ngăn nước mắt chảy ra, đưa tay chùi nước mắt càng lúc càng nhiều.Thái Duy bồng Việt Trạch, nhíu mày nhìn bọn họ, chẳng lẽ hắn hiểu lầm thật à?“Phàm Phàm…” Hắn khó nhọc mở lời, nếu tất cả là do hắn hiểu lầm, vậy hắn đúng thật như Tần Vịnh nói, là óc heo.
Kiêu ngạo như hắn không chịu chấp nhận sự thật này.Lâm Phàm nghe tiếng ngẩng đầu nhìn hắn van xin.
Từ lúc nào, người chỉ cần một cây côn bấm đã đánh bại mười mấy tên đàn ông như cô, lại hèn mọn van cầu thế này.
Ai đã nói, con trẻ vĩnh viễn là tử huyệt lớn nhất của người mẹ, một khi đụng trúng gót chân Asin này, mặc kệ cô có hô phong hoán vũ thế nào cũng đều chấm dứt hết.Tần Vịnh đau lòng, mạnh mẽ ôm lấy Lâm Phàm.
Vợ của hắn, sao có thể quỳ xuống trước mặt người khác!“Mày đã rượu mời không uống, vậy tao đành phải mời mày uống rượu phạt!” Trầm giọng ra lệnh cho nhân viên bên cạnh “Bảo họ chuẩn bị!”Màn hình điện thoại trong tay người kia hiện rõ, cách chỗ bà cụ không xa xuất hiện rất nhiều họng súng, trung tâm của kính ngắm chính là bà ta.“Mày dám!!” Thái Duy rống lên.
Đứa bé là tử huyệt của Lâm Phàm thì mẹ hắn cũng là tử huyệt của hắn.Tần Vịnh không mảy may dao động, tiếp tục ra lệnh “Cho hắn mười giây, mười giây sau bắn cho tôi! Thái Duy, mày cân nhắc cho kỹ, mày bắt con tao chẳng có lợi gì cho mày hết.
Một khi nổ súng chưa chắc bên tao đã thua nhưng mẹ mày, chết là chắc.
Tốt nhất mày nên so sánh có đáng hay không?!”Thái Duy nghiến chặt khớp hàm.
Tần Vịnh nói không phải không có lý, ý định của hắn khi dẫn người cướp hai đứa bé là để dụ Lâm Phàm đi theo, nhưng hắn phát hiện, tình cảm của Lâm Phàm và Tần Vịnh không hề như hắn nhận định.
Bản thân hắn nhịn nhục gia nhập công ty của Vincent, ngoài việc không cam lòng và muốn báo thù ra, nguyên nhân lớn nhất là vì mẹ hắn.Cuối cùng, khi Tần Vịnh trầm giọng đếm tới 2, hắn nhắm mắt mệt mỏi nói “Thả bà ấy.” Nói xong đặt Việt Trạch vẫn còn khóc gào lên sofa, lùi ra sau mấy bước.“Đại ca!!” Mấy tên thuộc hạ thấy hắn bị nhục, không khỏi căm tức.“Câm miệng! Rút lui!” Thái Duy nghiêm khắc ra lệnh, bọn chúng đành bất lực lui ra sau.Tần Vịnh bước lên chặn ngang sofa bồng con lên, tất cả nhân viên vẫn chĩa súng vào nhóm Thái Duy như cũ.Song Thái Duy không để ý mấy họng súng, nhìn Lâm Phàm rối rắm, nói “Phàm Phàm, anh hi vọng anh sai rồi.
Nhưng anh vẫn giữ nguyên câu nói đó, nếu có lúc em nghĩ rõ, cứ đến tìm anh.”Lâm Phàm bồng Chí Trạch, dựa sát vào lòng Tần Vịnh, đưa tay sờ mặt Việt Trạch đang nằm trong lòng hắn, cảm thụ cảm giác chân thật của bọn trẻ.
Nghe Thái Duy nói cô hơi giật mình, dù thần kinh cô thô cỡ nào cũng hiểu được ý Thái Duy, nhưng cô nghĩ không ra, Thái Duy có suy nghĩ đó từ lúc nào.Lâm Phàm không biết, không có nghĩa Tần Vịnh cũng không biết.
Chắc chắn là tại cái hộp cơm đó! Tần Vịnh âm thầm nghiến răng nghiến lợi.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Cuối cùng, kết cục hoàn hảo, bọn trẻ bình an vô sự.
Mẹ của Thái Duy cũng yên ổn, nhưng hắn vẫn không yên tâm, sau khi người của Tần Vịnh rút lui, chuyện đầu tiên hắn làm là chạy tới bên cạnh bà cụ, cứ tưởng hắn đã ẩn nấp rất kỹ rồi, không ngờ vẫn bị Tần Vịnh moi ra.Tần Vịnh khắc phục hậu quả xong bận bịu hồi lâu, đợi hắn lết cái thân mệt mỏi nhưng tâm hồn thì hưng phấn về nhà, Lâm Phàm và hai đứa trẻ đã ngủ thiếp đi.Trên cái giường đôi rộng thùng thình, Lâm Phàm nằm nghiêng bên phải, hai nhóc con một bé nghiêng đầu bên trái, một bé ngoẹo sang phải đang ngủ say sưa bên cạnh cô.Vội vội vàng vàng tắm rửa xong, Tần Vịnh cẩn thận leo lên giường, từ đằng sau ôm lấy Lâm Phàm và hai con, hôn đầu họ xong thỏa mãn chìm vào giấc ngủ.Cũng vầng trăng tròn vành vạnh, cũng gió đêm thổi từng cơn, mang theo hương hoa huệ thơm lừng, cùng với ánh trăng trải dài trên mặt đất.