Tác giả: Phạm Thu
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 134695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/695 lượt.
trở, Vương Y Y bị đánh bầm dập, máu me đầy mặt ngã xuống đất không dậy nổi, gào thét như heo bị thọc huyết.Tần Vịnh lạnh lùng quan sát chung quanh, đi tới góc tường ngồi xổm xuống trước mặt người đàn bà cố gắng ngang tầm mắt với bà ta, nói giọng chẳng lành “Chồng và con bà bây giờ đang ở trong tay tôi, tốt nhất là bà nói cho tôi biết, con tôi đang ở đâu.”Người đàn bà nghe xong, run lên cầm cập, ngơ ngác nhìn người đàn ông khí thế hùng dũng trước mặt mấy giây, quỳ mọp xuống đất túm lấy ống quần anh ta khóc lóc “Chúng tôi vô tội! Đừng hại con tôi, hồi chiều đột nhiên có mấy người rất hung dữ xông vào đây, đánh ngất bọn họ rồi ẵm hai đứa bé đi rồi! Tôi không biết gì nữa hết, tôi xin ông, xin ông tha cho chồng con tôi!”Tần Vịnh nhìn chằm chằm bà ta, ánh mắt sâu xa, thong thả rút chân mình ra, đi tới trước mặt Vương Y Y đã bị Lâm Phàm đánh không bò dậy nổi đang gào khóc, thô bạo túm lấy tóc cô ả cứng rắn lôi dậy, nhìn chòng chọc vào mắt ả, cất giọng âm u “Nói, con của tao, ở đâu.”Vương Y Y biết cục diện đã mất, tâm lý và thể xác đều chịu không được đau đớn, rốt cuộc gục ngã, khóc rống lên “Tôi thật sự không biết.
Tôi chỉ định hù dọa các người, thật sự, chỉ định cướp bọn chúng để dọa các người thôi…”
Lâm Phàm lấy tốc độ như sét đánh lướt tới chỗ một đặc nhiệm đứng gần đó, không cho bọn họ có thời gian phản ứng, nhanh nhẹn cướp lấy một khẩu súng ở thắt lưng người nọ.
Áp sát họng súng vào trán Vương Y Y, không dằn được cơn giận từ lòng bàn chân bốc lên tới đỉnh đầu, nghiến răng rít lên “Nói hay không?!”Mọi người thấy vậy hấp tấp muốn đi lên khuyên can, lại lo đổ thêm dầu vào lửa chọc Lâm Phàm kích động hơn.
Đưa mắt chuyển sang Tần Vịnh vẫn đang túm tóc Vương Y Y, lại phát hiện hắn không có ý định cản trở Lâm Phàm lấy một chút.“Hu hu, tôi thật sự không biết, không tin cô hỏi bà ta đi!” Vương Y Y không kềm được hoảng sợ và đau đớn, run lẩy bẩy đưa tay chỉ vào người đàn bà trong góc.
Nước mắt và máu tèm lem trên mặt, làm khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ của cô ta thê thảm không chịu được.Lâm Phàm giơ báng súng hung hăng đập lên mặt cô ta một cú, Vương Y Y ói ra một búng máu, kèm theo hai cái răng gãy, mũi cũng phun máu đỏ lòm.Khổ nỗi đầu cô ta bị Tần Vịnh túm chặt, không nhúc nhích được.
Lâm Phàm dường như không định buông tha cho cô ta, trực tiếp nhét họng súng vào cái miệng ngập ngụa máu của cô ta, lại quát người đàn bà hoảng sợ đến hồ đồ trong góc tường “Nói!”Khi cô cho là các con đang chờ cô chỗ này, gấp rút chạy tới đây lại phát hiện bọn trẻ cô nóng lòng trông ngóng không thấy đâu, hung thủ thì khóc lóc không biết gì, giờ phút này cô thật tình muốn giết chúng.Người đàn bà thấy ánh mắt mọi người dồn cả vào mình, cô chủ chỉ còn hơi thở thoi thóp bị người đàn ông kia túm đầu nửa quỳ lơ lửng trong không khí.
Cửa lập tức bị mở ra, mọi người giương súng trong tay nghiêm túc, cảnh giác xông vào.Trong phòng cũng phát ra tiếng động kịch liệt.
Khi Tần Vịnh và Lâm Phàm tiến vào phòng khách, hai nhóm người chĩa súng vào nhau, Thái Duy đứng trong phòng khách bồng một bé con nhỏ nhẹ dỗ, một bé khác nằm trên sofa mở đôi mắt trong veo to tròn tò mò nhìn mọi người, thỉnh thoảng lại huơ cánh tay nhỏ nở nụ cười vui vẻ.Lâm Phàm thấy vậy bất chấp tất cả, xông lên quỳ mọp xuống bên sofa, ôm chặt lấy con, phân biệt kỹ càng mới phát hiện ra là nhóc Chí Trạch.
Kế đó căm hận nhìn trừng trừng Thái Duy, trong lòng suy đoán mục đích của hắn.Tần Vịnh chậm rãi bước lên, lạnh lùng nói “Mày tự tìm đường chết.” Thái Duy hừ khẽ một tiếng, nói với Lâm Phàm “Phàm Phàm, thằng đàn ông này bảo vệ con của em còn không xong, hôm nay nếu không có anh bọn chúng còn nằm trong tay con đàn bà ti tiện kia.”Nhưng Lâm Phàm hoàn toàn không nghe lọt tai, toàn bộ suy nghĩ đều đặt trên tay Thái Duy, sợ hắn kích động không khống chế được lực đạo, làm hại đến xương cốt còn non của con.Bồng Chí Trạch lùi ra sau hai bước đến bên người Tần Vịnh, ánh mắt nhìn Việt Trạch chằm chằm.
Ngược lại Tần Vịnh nghe Thái Duy nói xong không tức giận còn cười khẽ thành tiếng “Ngược lại, bản lĩnh không biết chừng mực của mày đúng là giỏi, đến giờ tao vẫn không nghĩ ra nguyên nhân vì sao Raphael muốn lôi kéo mày, cái đầu lừa đá của mày thì làm được chuyện gì?” Nói xong mặt hắn sầm xuống “Mày tưởng ông không làm gì được mày thật à! Thái Duy, lúc đầu mày gia nhập băng của Vincent là vì mẹ mày nhỉ, sao mày không quan tâm một chút xem bây giờ bà ta có ổn không?”Nhướng mày nhìn người báo cáo cho hắn lúc nãy, anh ta lấy ra một cái điện thoại mở webcam lên cho Thái Duy nhìn.
Chỉ thấy trong hình, một bà cụ hiền từ ngồi trong sân nói nói cười cười với mấy ông bà lão khác, nhìn kỹ sẽ phát hiện ánh mắt bà ta không có tiêu cự, có thể nhận ra đó là một người mù.Người Thái Duy cứng ngắc đứng nguyên tại chỗ, thuộc hạ bên cạnh hắn có mấy kẻ không nhẫn nại được hung tợn giơ súng lên nhắm Tần Vịnh.
Người của Tần Vịnh cũng không chịu yếu thế, soạt soạt soạt nhất tề giương súng nhắm Thái Duy.
Lâm Phàm tức tố