XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Phạm Thu

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 134698

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/698 lượt.

chút bèn thỏa hiệp “Được rồi, vậy lát nữa em đi.
Việt Trạch và Chí Trạch đâu? Chị Phương bế hả?”Thấy mặt Tần Vịnh âm trầm khó hiểu, nụ cười trên mặt Lâm Phàm từ từ biến mất, nhìn hắn đăm đăm hồi lâu, đột nhiên biến sắc, bước lên một bước định xông lên lầu.Tần Vịnh nhanh tay lẹ chân vội vàng ôm lấy cô, lại bị cô điên cuồng đấm đá “Thả em ra! Để em đi lên!” Tần Vịnh ôm chặt lấy cô từ đằng sau, vùi mặt vào hõm cổ cô mặc cô giãy dụa như điên.Rốt cuộc Lâm Phàm tuyệt vọng bắt đầu khóc rống lên “Tần Vịnh, anh nói cho em biết đi! Con em đâu? Con em đâu?!!” Giọng cô khàn đặc, run rẩy, e dè lại có chút bất ổn.






Căn phòng nhỏ tối mù âm u, hai đứa trẻ con nằm trong tã khóc khàn cả giọng, tiếng khóc vang vọng trong căn phòng không lớn lắm.Một ả đàn bà đứng trong bóng tối không nhìn rõ mặt mũi, nhớn nhác túm lấy người đàn bà đang run lẩy bẩy bên cạnh chửi bới “Mau đi cho bú! Không được để chúng khóc!”Người đàn bà loạng choạng, cố gắng khống chế cơn khủng hoảng của mình, bồng đứa nhỏ lên dưới ánh mắt của đám đàn ông trong phòng, vén áo để lộ bánh bao trắng nõn, thử cho bú nhưng đứa bé ngoẹo đầu cự tuyệt đồ ăn đưa đến miệng, nhắm mắt gào khóc, tiếng khóc đó kích thích thần kinh người đàn bà thật mạnh.Lúc này, gã đàn ông đứng bên bước lên một bước “Cô chủ, bọn chúng cứ tiếp tục khóc như thế, sớm muộn gì chúng ta cũng bị lộ, dứt khoát đã trót thì trét.” Gã đàn ông đưa tay làm động tác giết.Ả đàn bà thấy vậy trong mắt thoáng qua một tia hoảng hốt, căng thẳng đáp “Để tao nghĩ đã…” Đi tới đi lui không ngừng, người đàn bà cũng ra sức làm cho bọn trẻ bú sữa của mình.
Chị ta vốn là bảo mẫu trong nhà cô chủ, đợt trước sinh con, xin nghỉ ở nhà ở cữ, ai ngờ hôm nay bỗng dưng bị cô chủ bắt ép đến đây.
Nhìn tình hình trước mắt là biết, chuyện này chắc chắn ầm ỹ lớn.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Một đêm này là đêm đáng sợ nhất trong đời Tần Vịnh.
Các con mất tích không rõ, mẹ nằm liệt giường không dậy nổi.
Lâm Phàm càng tệ hơn, thần trí mơ hồ, sau khi biết con bị bắt cóc, bất ngờ là cô không khóc không ầm ỹ, chỉ lẳng lặng ngồi trong nhà kính đồ chơi của con, ánh mắt trống rỗng vô hồn.Cô cứ dịu dàng nhìn chăm chú vào cái nôi trẻ con trống không, nhẹ nhàng đưa nôi, nguyên một đêm cô cứ đưa nôi như thế, Tần Vịnh đứng đằng sau cô, ánh mắt đầy đau đớn.Đột nhiên Lâm Phàm ngẩng lên, dường như đang cẩn thận lắng nghe, ngoảnh đầu nói với hắn “Chồng, có phải Chí Trạch đang khóc bên chỗ chị Phương không? Anh mau bồng con lại đây.”Tần Vịnh giật mình, bán tín bán nghi nhìn chung quanh, kế đó hắn mới nhận ra Lâm Phàm đã nảy sinh ảo giác, chôn mình vào nơi sâu nhất không chịu đối diện với sự thật.Cuống quít đi tới cạnh cô định kéo nôi ra lại bị cô túm lại, sắc mặt khó chịu “Anh làm gì thế! Muốn giành con em hả?”“Lâm Phàm… em tỉnh lại đi…” Tần Vịnh phát hiện mỗi một chữ mà hắn nói ra đều mất sức lực rất lớn, ánh mắt trông đợi nhìn cô, hi vọng cô đủ tỉnh táo.
Đã có người bị tiền thưởng hấp dẫn, dựa theo chỉ dẫn trên thông báo tìm tới sở cảnh sát cung cấp manh mối.Tần Vịnh và Lâm Phàm đang ngồi ở lề đường phía bắc thành phố nghỉ ngơi, nhận được tin tức, tức thì cả người như được tiếp thêm sức lực, kéo Lâm Phàm dậy chạy tới chỗ đậu xe, Lâm Phàm kích động luống cuống tay chân, lảo đảo chạy trên đường.Sở cảnh sát, một người đàn ông gầy nhỏ ngồi trên ghế thấp thỏm liếc quanh bốn phía, vừa rồi ông ta đã kể chi tiết một lượt cho ông chủ nhà họ Tần, không biết có thể nhận được món thù lao hấp dẫn kia không.Một đôi nam nữ hùng hổ từ ngoài cửa xông vào, người đàn ông thấy ông ta thì nghiêm khắc tra hỏi “Ông biết manh mối?”Người đàn ông nghĩ tới tiền, cố lấy dũng khí đối mặt với anh ta, run run lắp bắp đáp “Tối, tối hôm qua vợ tôi bị cô chủ của bà ấy dẫn tới khu ngoại ô, nghe nói là để cho bú… sau… sau đó vợ tôi lén gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi mau đem con chúng tôi về quê.
Bà ấy nói không biết cô chủ bắt ở đâu về hai đứa bé sinh đôi, sợ là xảy ra chuyện thì bà ấy cũng bị liên lụy.”Tần Vịnh và Lâm Phàm nghe xong sửng sốt, cô chủ? Vốn dĩ kẻ bọn họ nghi ngờ đầu tiên là Thái Duy nhưng căn cứ điều tra thì thời gian vừa rồi Thái Duy đi gặp Raphael, hôm nay mới về nước.“Cô chủ của vợ ông là ai?” Tần Vịnh dằn hơi thở lạnh lẽo phát ra khắp người xuống, giống như con rắn đang phun nọc độc.“Hình như tên là Vương Y Y.”~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Căn phòng nhỏ ở ngoại ô, tất cả bị một đội đặc nhiệm bao vây.
Vương Y Y ngồi chồm hổm trên đất, hai tay đặt lên đầu làm tư thế đầu hàng, mấy gã đàn ông vạm vỡ nằm trên đất, có điều trước khi nhóm Tần Vịnh đến thì chúng đã nằm thẳng cẳng như thế rồi.Tần Vịnh sải chân tới, không buồn thương hoa tiếc ngọc túm lấy Vương Y Y đang kinh hoàng lên “Con tao đâu!” Trong phòng không có cặp sinh đôi như người kia nói, ngược lại có một người đàn bà trốn trong góc nhà thét lên.“Tôi không biết… Tôi không biết ~!” Tâm tình Vương Y Y cực kỳ bất ổn, cuồng loạn thét lên.Lâm Phàm cũng xông lên, túm lấy tóc cô ả mà cấu xé “Trả con cho tao! Trả cho tao!!” Không ai dám cản