pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134611

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/611 lượt.

an Sở đến, hơn nữa nhìn thấy Diệp Thanh Linh từ trên xe xuống, hắn càng có thể xác định bọn họ là vì tìm Khương Thừa mà đến.
Thượng Quan Sở vừa hỏi vừa giúp Diệp Thanh Linh vào biệt thự nhà họ Dịch. Vừa vào cửa, chỉ thấy bà Dịch đặc biệt rãnh rỗi ngồi uống trà trên sô pha, nhìn thấy bà Dịch, Thượng Quan Sở cười tiến lên tiếp đón: "Bà nội Dịch, gần đây khỏe không?"
"Tốt, Tốt. Tiểu Bồ Đào hôm nay lại đến đây thăm bà nội?" Bà Dịch nét mặt già nua cười thành một đoàn, đứng dậy kéo Thượng Quan Sở ngồi trên sô pha, sau đó lại nhìn Diệp Thanh Linh nói: "Linh Linh gần đây khỏe không? Khi nào thì sinh cháu cho ta ôm một cái?"
Diệp Thanh Linh một lòng nghĩ chuyện Mễ Lam Nhi, một lòng nghĩ tìm Khương Thừa, thản nhiên trả lời: "Tôi tốt lắm, nhưng mà Mễ Lam Nhi không tốt."
" Nha đầu Mễ Lam Nhi kia làm sao vậy?" Mấy năm nay Mễ Lam Nhi làm trợ thủ của Thượng Quan Sở cũng đã tới nhà họ Dịch vài lần, Mễ Lam Nhi bộ dạng xinh đẹp, thông minh, thực làm bà nội thích. Bởi vậy bà Dịch vừa nghe Mễ Lam Nhi gặp chuyện không may liền đặc biệt quan tâm hỏi.
"Cô ấy trúng đạn, tuy nói mạng giữ được, nhưng hiện tại vẫn hôn mê." Thượng Quan Sở nói ra tình huống hiện tại của Mễ Lam Nhi.
"Khương Thừa cũng không có biện pháp?" Bà nội nói.
"Khương Thừa không biết chạy đi đâu, chúng cháu đến đây là xem Hiểu Huyên có biết Khương Thừa ở đâu hay không." Thượng Quan Sở nói.
"Chuyện này liền giao cho ta đi! Các cháu vẫn đừng nên đi hỏi." Bà nội đặc biệt khôn khéo, nhìn Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh hai người đều đến nhà họ Dịch, biết sự tình nghiêm trọng, liền tự động giúp đỡ.
"Cám ơn bà nội." Diệp Thanh Linh thấy có chuyển biến, khóe miệng lơ đãng xuất hiện một nụ cười nhợt nhạt.
"Ta đi hỏi một chút! Tiểu Bồ Đào, Linh Linh đừng có gấp." Bà nội dứt lời liền đi lên lầu.
Lão thái thái lên lầu trực tiếp mở cửa vào phòng Dịch Hiểu Huyên, nói: "Hiểu Huyên đang làm cái gì?" Thanh âm thực ôn nhu, bộ dáng thực hiền lành.
"Bà nội, không phải nói đừng làm phiền con?" Dịch Hiểu Huyên từ trên giường đứng lên, thanh âm ngọt ngào kêu.
"Sớm như vậy liền ngủ? Ngủ được sao?" Bà Dịch đối với hành vi của Dịch Hiểu Huyên tỏ vẻ hoài nghi.
"Anh không cho con ra ngoài con không ngủ thì làm gì chứ?" Dịch Hiểu Huyên bĩu môi thầm oán.
"Thiếu Kiệt không phải không cho con ra ngoài, mà là không cho con đi quấn quít lấy Tiểu Bồ Đào." Dịch bà nội nói.
Dịch Hiểu Huyên không nói lời nào, cứ như vậy lẳng lặng nhìn bà nội.
Bà Dịch tùy ý ngồi ở mép giường, nghiêm mặt nói: "Khương Thừa đi đâu vậy?"
"Con nào biết, hắn đi đâu có nói cho con." Dịch Hiểu Huyên ánh mắt lóe ra.
Bà Dịch trực tiếp chọc thủng lời nói dối của Dịch Hiểu Huyên, nói: "Đừng giả bộ, Khương Thừa đi không phải vì con sao, sao con lại không biết?"
"Con thật không biết." Dịch Hiểu Huyên nháy mắt không dám nhìn bà nội.
"Không biết không sao, chẳng qua có một số việc, ta đi nói cho Thiếu Kiệt biết." Bà Dịch vừa nói vừa đứng dậy ra ngoài.
Dịch Hiểu Huyên vừa nghe, nóng nảy. Vội hỏi: "Khương Thừa đến thành phố C."
Dịch bà nội dừng bước chân, nói: "Ở đâu?"
"Núi Lăng Không thành phố C." Dịch Hiểu Huyên không tình nguyện nói bổ sung.
"Tốt, đây mới là cháu gái ngoan của bà." Bà Dịch nói xong ra ngoài xuống lầu, trực tiếp đem tin tức Khương Thừa nói cho Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh.
Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh biết tin tức, nói thật nhiều câu cảm ơn với bà Dịch sau mới rời nhà họ Dịch.
Vừa ra khỏi nhà họ Dịch, Thượng Quan Sở liền đem tin tức Khương Thừa nói cho Ngô Vân, kêu hắn đi tìm Khương Thừa về.
Thành phố C không có người của bang Sở, bởi vậy Ngô Vân suốt đêm đặt vé máy bay tự mình đến thành phố C tìm Khương Thừa.
Tiền Nguyên vào phòng bệnh, nhìn Mễ Lam Nhi lẳng lặng nằm, anh ta không thể tin được một người vui vẻ lại biến thành như vậy. Đến gần bên người Mễ Lam Nhi, cầm tay tái nhợt, đau lòng vạn phần nói: "Lam Nhi, em tỉnh đi, anh là Tiền Nguyên, là Tiền Nguyên người em hận nhất, em mở mắt nhìn anh được không?" Cho dù là hận anh ta cũng không sợ, chỉ cần cô có thể tỉnh lại, bị cô mắng anh ta cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc.
Mễ Lam Nhi vẫn lẳng lặng nằm như vậy, tựa như đang ngủ, chỉ là sắc mặt tái nhợt 1 chút.
Anh ta nắm tay cô, tay bắt đầu run run lên, vẻ mặt thống khổ, tiếp tục nói: "Lam Nhi, anh biết em có thể nghe anh nói chuyện, anh biết mà."
"Em biết không? Ngày đó anh bị em đuổi ra khỏi nhà họ Diệp, anh một chút cũng không tức giận. Anh giận chính là ba anh, bởi vậy anh nôn nóng về thành phố C tìm ba anh lý luận. Ba anh không cho anh quen em, không cho anh cưới em, anh mới tức giận . Anh chọc tức ba, ba mới chứng nhận thân phận anh không cho anh rời nửa bước khỏi thành phố C."
Tiền Nguyên nghe điện thoại của Tô Phi gọi nói Mễ Lam Nhi trúng đạn rồi, tính mạng không biết như thế nào, anh ta bỏ chạy đến chỗ thị trưởng Tiền muốn chứng nhận thân phận. Nhưng thị trưởng Tiền lại không nghe lời con trai, thế nào cũng không cấp. Cuối cùng Tiền Nguyên ở trước mặt cha quỳ hai tiếng, mới lấy đến giấy chứng nhận t