Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134610
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/610 lượt.
hân phận, lấy xong liền vội vàng đến sân bay.
Tiền Nguyên nói xong, lâm vào ký ức.
"Anh biết em hận anh ngày hôm đó em thấy không phải là sự thật sao em không nghe anh giải thích?"
"Hôn lễ ngày đó, em rời đi xong, anh như nổi điên đi khắp nơi tìm em, nghe nói em ở 1 thị trấn nhỏ, anh liền đến nhưng anh đến đâu cũng không thấy em." Anh ta vừa nói, nước mắt cũng chảy xuống dưới.
"Anh cầm ảnh đi khắc nơi hỏi gặp rất nhiều người nhưng họ đều không thấy anh liền biết em tránh né anh." Nước mắt nóng bỏng Tiền Nguyên giọt trên tay tái nhợt của Mễ Lam Nhi.
Mễ Lam Nhi vẫn là lẳng lặng ngủ như vậy, vẫn không nhúc nhích.
"Nhưng anh vẫn không bỏ cuộc, nhiều năm như vậy, anh vẫn luôn tìm em, không ngờ cuối cùng anh biết em làm trợ lý của thiếu gia Sở, bởi vậy anh bỏ chạy đến nhà họ Diệp tìm Thượng Quan Sở, hướng anh ta đòi người. Nhưng mà em không trở về thành phố C, em còn hận anh, anh muốn giải thích nhưng em không cho anh cơ hội."
Tiền Nguyên nói rất nhiều, nhưng là Mễ Lam Nhi vẫn là không có nửa điểm phản ứng. Tuy anh ta biết anh ta nói cô căn bản là không muốn nghe, nhưng anh ta muốn ở bên người cô nói chuyện, như vậy ở trong mơ cô mới không sợ hãi, mới không cảm thấy cô độc.
"Lam Nhi, em biết không? Kỳ thật anh không chán ghét em quấn quít anh. Khi đó, em cả ngày luôn cố ý vô tình xuất hiện trước mặt anh em nói là em vui kỳ thật anh cũng muốn nói là anh thích em. Nhưng là khi đó em còn nhỏ, bởi vậy anh mới mặc kệ em, mới có thể nói lời khó nghe với em. Kỳ thật ý anh không phải vậy." Tiền Nguyên nói xong, nghĩ đến khi đó cô đáng yêu, nghĩ đến khi đó cả ngày cô không có việc gì đi theo anh ta nói anh ta phải gả cho cô, trên mặt không tự giác lộ ra một nụ cười hạnh phúc.
Lúc lâu, Tiền Nguyên tiếp tục nói: "Ngày đó em nhất định nhìn thấy anh ôm Tử Di, bởi vậy mới tức giận rời đi! Ngày đó là Tử Di bỗng nhiên vọt vào phòng thay đồ của anh ôm anh, anh vốn muốn đẩy cô ấy ra, nhưng cô ấy nói cô ấy chóng mặt còn nói chết cũng không buông. Nhưng anh không đồng ý, còn đẩy cô ấy ra, nào biết cô ấy không buông, em bỏ chạy. Em trốn như vậy anh đã tìm em 3 năm rồi." Anh ta nói xong trên mặt lộ ra cười chua sót.
"Em tỉnh lại được không? Lam Nhi." Anh ta vẫn nói chuyện đến khuya, cuối cùng nắm tay cô ghé vào mép giường ngủ. Thẳng đến hừng đông y tá đến xem xét mới tỉnh lại.
Diệp Thanh Linh một đêm ngủ không yên, nhắm mắt lại lại thấy hình ảnh Mễ Lam Nhi bị thương. Trong mộng vài lần bừng tỉnh, luôn mơ thấy có người muốn đuổi giết cô, sau đó Mễ Lam Nhi luôn đột nhiên xuất hiện cứu cô, Mễ Lam Nhi trúng đạn rồi ngã xuống.
"Không cần, đừng cứu tôi." Trời tờ mờ sáng, mới vừa ngủ không lâu Diệp Thanh Linh lại kêu sợ hãi tỉnh lại.
"Thanh Linh, em làm sao vậy? Không có việc gì, không có việc gì, là nằm mơ, Mễ Lam Nhi không có việc gì, hiện tại có Tiền Nguyên chiếu cố." Thượng Quan Sở đau lòng ôm Diệp Thanh Linh vẻ mặt hoảng sợ từ trong mộng bừng tỉnh. Diệp Thanh Linh thật vất vả lấy lại tinh thần, thì thào tự nói, "Thì ra là mơ Mễ Lam Nhi không có việc gì là tốt rồi."
Diệp Thanh Linh tỉnh lại lại thấy cũng ngủ không được, đứng dậy rửa mặt chải đầu, tóc cột đuôi ngựa đơn giản phía sau. Bởi vì ngủ không tốt, toàn bộ đôi mắt đều đen.
"Mễ Lam Nhi thế nào? Ngô Vân tìm được Khương Thừa chưa?" Rửa mặt chải đầu xong, Diệp Thanh Linh hỏi.
"Mễ Lam Nhi vẫn mê man bất tỉnh, Ngô Vân rạng sáng 2 giờ lên máy bay, vừa mới tới núi Lăng không." Thượng Quan Sở trả lời.
"À." Diệp Thanh Linh trên mặt tràn đầy thất vọng. Nếu tỉnh lại chắc chắn sẽ tốt hơn.
"Đừng quá lo lắng, chúng ăn sáng xong sẽ biết tin tức của Khương Thừa." Thượng Quan Sở an ủi Diệp Thanh Linh, nhẹ nhàng lôi kéo tay cô.
Vừa dùng xong bữa sáng, Ngô Vân liền gọi điện thoại đến, "Thiếu gia Sở, căn cứ lời nói của nông dân, núi Lăng Không có một đại sư châm cứu, nhưng núi Lăng Không xe lên không được nếu đi bộ lên phải 3 ngày mới tới."
Thượng Quan Sở nghe xong, im lặng một lát nói: "Hai ngày, cho ngươi thời gian hai ngày, mặc kệ thế nào đều phải lên núi đem tìm trở về Khương Thừa cho tôi."
Ngô Vân ở trong điện thoại kêu khổ, "Thiếu gia Sở, hai ngày căn bản không có khả năng, nơi nông dân nói đường núi vô cùng dốc, hàng năm đều có rất nhiều người vì lên núi cầu y mà rơi xuống núi toi mạng. Bọn họ nói Khương Thừa có thật sự ở trên núi hay không cũng không chính xác. Khả năng... Khả năng..." Ngô Vân ấp a ấp úng không biết nên nói tiếp như thế nào.
"Khả năng gì?" Thượng Quan Sở lạnh lùng hỏi.
Chẳng sợ cách điện thoại, Ngô Vân cũng cảm thấy hơi thở ác ma, không khỏi tóc gáy dựng thẳng đứng, nói: "Khả năng... Rơi xuống núi."
"Chỉ là có thể, không phải nhất định. Cậu, lập tức lên núi cho tôi." Thượng Quan Sở đối với điện thoại lạnh lùng nói.
Ngô Vân thanh âm chiến đấu nói: "Tôi... Tôi vậy chậm rãi lên núi." Anh ta cũng không muốn bởi vì quá mau, mà rơi xuống núi bỏ mình.
Ngô Vân nói chuyện liền treo điện thoại, Thượng Quan Sở lạnh nghiêm mặt, Diệp Thanh Linh khẩn trương nhìn Thượng Quan Sở hỏi: "Sao gì vậy?"
"Ngô Vân nói núi