Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/761 lượt.

p Mễ Lam Nhi thôi.
Kỳ thật Tâm Di không biết Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh có một nửa mục đích là tới tìm việc vui, thấy cô bệnh tâm thần gầm rú như vậy, trong lòng hai vợ chồng không biết có bao nhiêu vui vẻ.
Tiền Nguyên lại biết mục đích vợ chồng bọn họ, lại chỉ nhìn không nói lời nào, nhìn thấy bộ dáng khác thường của Tâm Di như vậy, anh cau mày, một chút hỏa cảm còn xót lại đối với Tâm Di cũng toàn bộ biến mất.
Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh không hề trả lời vấn đề Tâm Di.
"Thanh Linh, bày trí vẫn còn, chúng ta vào trong nhà xem đi!" Thượng Quan Sở nói xong liền tiến lên đỡ Diệp Thanh Linh, sau đó hai người nhìn nhau cười, thong thả rời đi.
Tâm Di cùng phu nhân Tiền đều lăng lăng nhìn vợ chồng kia rời đi, không biết bọn họ đến là hát cái gì, chỉ biết là các cô hình như bị đùa giỡn.
Tiền Nguyên không muốn nhìn thấy bộ dáng thất thường của Tâm Di, cũng đi theo phía sau Thượng Quan Sở, nói: "Tôi mang hai người đi thăm quan mọi nơi!"
Diệp Thanh Linh cùng Thượng Quan Sở không có cự tuyệt, Tiền Nguyên tất nhiên theo sát không buông, mãi đến khi hai người bọn họ dạo hết một vòng trong biệt thự xong, đưa bọn họ đến cổng vòm thông với nhà họ Diệp, Tiền Nguyên thật vất vả lộ ra vẻ mặt tươi cười nói: "Thiếu gia Sở, tiểu thư Diệp, các người xem... Tôi có thể đi..." Tiền Nguyên vẻ mặt mất tự nhiên, anh đời này còn chưa bao giờ miễn cưỡng cười vui đâu. Nhưng vì có thể nhìn thấy Mễ Lam Nhi, anh vẫn làm.
"Không được." Diệp Thanh Linh một ngụm từ chối.
"Tiểu thư Diệp, cô cho tôi vào đi!" Nghĩ đến anh bị hai gã thủ hạ bang Sở ngăn lại không thể vào nhà họ Diệp, anh cũng rất đau đầu.
Tiền Nguyên cầu Diệp Thanh Linh, thấy cô im lặng không tiếng động. Lại nhìn về phía Thượng Quan Sở, nói: "Thiếu gia Sở..."
Thượng Quan Sở nhìn bộ dáng thành khẩn của Tiền Nguyên, định nói giúp anh ta, nhưng anh cũng không có mở miệng, Diệp Thanh Linh hình như biết nguyện vọng thỉnh cầu của anh, thản nhiên nhìn anh nói: "Anh nếu cầu xin, cũng đừng tiến vào nhà họ Diệp."
Thượng Quan Sở nghe xong, nói với Tiền Nguyên: "Chuyện này... Tôi cũng không có biện pháp." Ai bảo đây là nhà họ Diệp chi? Anh tuy rằng là con rể nhà họ Diệp, nhưng cho tới bây giờ vốn không có quyền phát biểu.
Buổi tối, mặt trời đã thu lại ánh nắng nóng rực, tránh ở phía sau núi nghỉ ngơi.
Tiền Nguyên vẫn là đứng ở cửa ra vào thông giữa hai nhà, dùng hết phương pháp kinh doanh của anh đàm phán với hai thủ hạ trong bang Sở. Nhưng người ta vẫn không để ý tới anh, mặc anh dùng tiền tài dụ dỗ cũng được, cưỡng bức cũng được, hai vị thủ hạ trong bang Sở vẫn không mở cửa, chỉ cần anh vừa động, bọn họ sẽ đúng lúc ngăn lại đường đi của anh.
"Thiếu gia Tiền, đây không phải nhà cậu, mời về." Những lời này, hai vị thủ hạ trong bang Sở trong haii tiếng vừa rồi không biết đã lập lại bao nhiêu lần.
Tiền Nguyên đánh rớt tất cả kiên nhẫn của anh, lạnh lùng nói: "Nhường không được?"
"Không được." Hai vị thủ hạ so với anh còn lạnh hơn.
Nhạc Nhạc sau khi xử lý xong tài liệu của tập đoàn Diệp thị đi ra xem náo nhiệt, đúng lúc nhìn được một màn trình diễn này, nói với Mễ Lam Nhi ở bên cạnh: "Cô thật đúng là nhẫn tâm, nhìn anh ta rất đáng thương."
"Anh ta tự tìm." Mễ Lam Nhi không có hành động nào, lạnh lùng nhìn Tiền Nguyên đứng ở cửa không thể đi vào.
Nhạc Nhạc nghe xong, cười hì hì tiêu sái đến trước mặt Tiền Nguyên, nói: "Như vậy cũng vô dụng, người ta không cảm kích."
Tiền Nguyên liếc mắt nhìn Nhạc Nhạc một cái, lạnh lùng nói: "Anh có thể giúp tôi?"
"Không thể." Đến Thanh Linh cũng nói không cho anh ta vào nhà họ Diệp, anh sẽ không mạo muội ra tay. Vì người khác đắc tội Thanh Linh, không hợp tính anh.
Đã không thể giúp anh, còn vô nghĩa cái gì? Tiền Nguyên không để ý tới Nhạc Nhạc, nhìn Mễ Lam Nhi phía xa xa.
Mễ Lam Nhi vừa bắt được ánh mắt Tiền Nguyên liền xoay người sang rời đi.
Trương Đình Đình vừa tan tầm, liền thấy Đường Tử chờ ở cửa công ty.
Đường Tử mặc tùy ý, quần áo kia nhìn như bình thường mặc trên người anh ta lại có hương vị độc đáo, hấp dẫn không ít ánh mắt. Đặc biệt tươi cười mê người kia khiến cho người ta trước mắt sáng ngời. Vừa nhìn thấy Trương Đình Đình liền vẻ mặt tươi cười, nói: "Tiểu thư Trương tan tầm."
"Vâng." Trương Đình Đình cười nói: "Đường tiên sinh sao lại ở đây?"
"Tôi không phải đã nói muốn mời em ăn cơm sao? Bởi vậy liền đến rồi. Không biết tiểu thư Trương có thời gian hay không, hân hạnh được em đồng ý hay không." Đường Tử tươi cười đặc biệt rực rỡ, Trương Đình Đình nhìn mà ngẩn người.
Trương Đình Đình lấy lại tinh thần, ngượng ngùng cười, nói: "Đương nhiên có thời gian." Đường Tử hôm nay là lạ, buổi sáng đi đưa cô đi làm, buổi chiều lại mời cô ăn cơm.
Đường Tử thực thân sĩ mở cửa xe cho Trương Đình Đình, Trương Đình Đình thực lễ phép nói cám ơn xong liền ngồi xuống xe.
Xe vừa lăn bánh, Trương Đình Đình lấy ra di động gọi cho Diệp Thanh Linh.
Đường Tử thấy, cười nói: "Gọi điện thoại cho nhà em đi, họ sẽ lo lắng đó."
Trương Đình Đình không nghĩ tới lời anh


The Soda Pop