Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/500 lượt.
o phòng tắm rồi mới nói: "Thanh Linh là phụ nữ có thai."
"Này tôi biết." Thượng Quan Sở thản nhiên nói.
"Anh phải biết tiết chế." Nhạc Nhạc sắc mặt ôn hoà, ngữ khí thường thường thản nhiên, làm cho người ta nghe không ra vui buồn.
"Anh có học y sao?" Hơn nữa lại là phụ khoa? Bằng không chuyện lúc đó của vợ chồng bọn họ như thế nào cũng không tới phiên anh ta quản đi!
Nhạc Nhạc biết ý tứ trong lời nói của Thượng Quan Sở, cũng không tức giận, giọng điệu vẫn bình thản như vậy nói: "Tốt nhất đừng nháo chết người, bằng không tôi sẽ không bỏ qua cho anh." Nói xong liền xoay người rời đi.
Thượng Quan Sở cả người lười nhác dựa vào khung cửa, nhìn thân ảnh Nhạc Nhạc rời đi, nói: "Anh vì sao lo cho Thanh Linh vậy?"
"Không phải như anh nghĩ." Nhạc Nhạc vừa đi vừa nói.
Không phải như anh nghĩ, ý tứ Nhạc Nhạc rất rõ ràng, anh ta đối với Thanh Linh không phải tình yêu, chỉ cần không định gây bất lợi với Thanh Linh, anh có thể không để ý tới không hỏi. Nếu như chủ ý muốn đánh lên Thanh Linh, Thượng Quan Sở anh tuyệt không để anh ta ở lâu bên cạnh Thanh Linh thêm phút đồng hồ.
Thượng Quan Sở suy nghĩ đến xuất thần, mãi đến khi Diệp Thanh Linh đi đến trước mặt anh, anh cũng không biết.
"Suy nghĩ cái gì?" Diệp Thanh Linh từ phòng tắm đi ra.
"Nhớ em." Thượng Quan Sở nhìn bộ dáng áo ngủ trước người cô, cười nói.
"Không đứng đắn." Diệp Thanh Linh không để ý tới anh, lập tức đi đến bên giường.
Thượng Quan Sở tùy tay đóng cửa lại, nói: "Nhạc Nhạc là loại người nào?" Anh nói xong đi đến bên người cô, còn rất nghiêm túc nói.
"Bạn bè, bạn học." Diệp Thanh Linh thản nhiên nói, "Sao? Anh nghi ngờ anh ta?"
"..." Thượng Quan Sở nghiêng đầu suy nghĩ, thật lâu sau mới cười nói: "Có thể là tôi nghĩ quá."
"Em nghĩ cũng phải." Diệp Thanh Linh cười nói.
A Phú lưu manh
Mễ Lam Nhi nằm ở trên giường thế nào cũng không ngủ được, lời nói của Diệp Thanh Linh Hòa Nhạc Nhạc lúc nào cũng quanh quẩn bên tai. Trong đầu luôn là những lời \'Ngủ trong hang sói, phòng cháy phòng trộm phòng tiểu tam\' này. Lăn qua lộn lại, thật sự không có buồn ngủ, liền đi dạo trong vườn một chút.
Mễ Lam Nhi đi dạo trong sân chốc lát, Nhạc Nhạc đột nhiên xuất hiện ở trước mặt cô, vẻ mặt ý cười nói: "Mễ Lam Nhi ngủ không được sao? Nhớ Tiền Nguyên à!"
Mễ Lam Nhi trắng mắt liếc Nhạc Nhạc một cái, bĩu môi nói: "Mới không phải như anh nói."
"Cô không thừa nhận sao! Nếu không đi xem, người đàn ông của cô sẽ thành của người khác." Nhạc Nhạc cười hì hì nói giỡn nói.
"Anh nói không được 1 câu hay." Nhạc Nhạc luôn thích lấy cô nói giỡn, nhưng anh ta nói luôn có vài phần đạo lý.
Tiền Nguyên nghe xong lời Tâm Di nói, giận dữ, "Đủ." Bởi vì tức giận, anh dùng đem hết toàn lực đẩy ra Tâm Di, chỉ thấy Tâm Di cả người cứ như vậy bay ra ngoài, sau đó rơi thật mạnh trên mặt đất.
Mễ Lam Nhi lẳng lặng nhìn Tiền Nguyên, không nói lời nào. Tiền Nguyên bị Mễ Lam Nhi nhìn không được tự nhiên, có chút sợ hãi tiêu sái đến trước mặt cô, nói: "Lam Nhi, Em hiểu lầm."
"Em biết." Mễ Lam Nhi thản nhiên nói.
"Biết?" Tiền Nguyên có chút nghi hoặc nhìn Mễ Lam Nhi.
Mễ Lam Nhi đột nhiên cười với Tiền Nguyên, nói: "Đi thôi!" Nói xong liền xoay người rời đi.
Tiền Nguyên sững sờ tại chỗ, không biết nên phản ứng như thế nào. Nhạc Nhạc thấy cười nói: "Cô ấy dẫn anh về nhà họ Diệp. Còn không đi."
"Hả." Tiền Nguyên ngơ ngác, sau đó rất nhanh đi theo Mễ Lam Nhi ra khỏi phòng.
Nhạc Nhạc thấy Tiền Nguyên cùng Mễ Lam Nhi rời đi, đi đến trước mặt Tâm Di đang đứng lên từ mặt đất, vẻ mặt cười quái dị nhìn Tâm Di, nói: "Cô thiếu đàn ông?"
Tâm Di lạnh lùng nhìn chằm chằm Nhạc Nhạc, nửa ngày mới nói, "Liên quan gì đến anh?"
Nhạc Nhạc cười càng đậm, nói: "Nếu cô thiếu, tôi tìm mấy người đàn ông cho cô hưởng thụ, thế nào?"
Tâm Di như thấy người điên, không để ý tới Nhạc Nhạc, trực tiếp đi ra khỏi phòng.
"Cô không nói lời nào, chính là chấp nhận." Nhạc Nhạc cười hì hì nói.
Tâm Di cuối cùng dừng lại bước chân, xoay người sang trừng mắt Nhạc Nhạc, nói: "Anh muốn như thế nào?"
"Đừng quấn quít lấy Tiền Nguyên nữa, nói cách khác..." Nhạc Nhạc cười rất xán lạn, nhìn ở trong mắt Tâm Di như đáng sợ ma quỷ.
"Anh đừng xen vào." Tâm Di lạnh lùng nói xong rời đi.
Nhạc Nhạc nhìn bóng dáng Tâm Di rời đi, trên mặt xuất hiện ở một chút tươi cười quái dị.
Ngày hôm sau.
"Tiền Nguyên, không hay rồi, không thấy Tâm Di." Phu nhân Tiền sáng sớm liền hoang mang rối loạn mở cửa xông vào nhà họ Diệp.
"Đã biết." Tiền Nguyên nhìn mẹ, ôn hoà trả lời.
Thái độ Tiền Nguyên khiến phu nhân Tiền rất tức giận, trừng mắt mắt nhìn Tiền Nguyên, nói: "Con trai, muốn xử lý như thế nào nha!"
"Cô ta có thể bởi vì thương tâm mà rời đi!" Tiền Nguyên nói.
"Điều này sao có thể, tối hôm qua sau khi các người rời đi, Tâm Di tới khóc kể, nhưng nó chưa nói phải rời đi nha!" Phu nhân Tiền nghi hoặc nhìn Tiền Nguyên.
Thấy mẹ sốt ruột, Tiền Nguyên nói: "Tôi phái người đi tìm l