Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134472
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/472 lượt.
ã sớm không nhận đứa em họ như thế này, hại chết bác mình, hơn nữa còn hùa với người khác hại chị dâu của mình”
"Không có chuyện đó, các người nhất định là nghĩ sai rồi, Giai Tình không phải là người như thế." Ngô Vân không thể tin được kêu lên. Ở trong lòng anh, cho dù Giai Tình là phạm sai lầm, cũng là bởi vì tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, bây giờ cô đã muốn thay đổi, vẫn là một cô gái tốt.
"Cái gì không đúng, tôi thấy là anh bị tình cảm làm mờ mắt." Nhạc Nhạc không lưu tình chút nào nói Ngô Vân.
Ngô Vân định nói tiếp điều gì , nhưng nhìn vẻ mặt của mọi người chỉ biết anh nhìn lầm Giai Tình rồi. Suy nghĩ lại lần trước Giai Tình có liên quan đến Nam lại là bạn của Triệu Tử Khiên, như vậy xem ra lần mất tích này, căn bản là không có đơn giản như vậy.
Ngô Vân nghĩ một chút, sắc mặt nháy mắt tái nhợt, nhìn Tô Phi nói: "Tô Phi, anh nói có phải tôi quá ngốc hay không?""Tàm tạm!" Tô Phi trả lời ra khỏi phòng, rời đi theo hướng Thượng Quan Sở.
Ngô Vân lăng lặng nhìn Tô Phi, cuối cùng vẻ mặt mất mát rời đi.
Mễ Lam Nhi nhìn dáng vẻ mất mát của Ngô Vân, nói: " tiểu thư Diệp, anh ấy thật sự không có việc gì chứ!""Không có việc gì đâu." Diệp Thanh Linh thản nhiên trả lời. Ngô Vân đã là trợ thủ đắc lực bên canh Thượng Quan Sở, đến quản lý cộng việc kinh doanh của hắc thị còn tài giỏi như thế, một chút việc nhỏ này, với anh mà nói chẳng qua là chuyện một hai ngày có thể tỉnh ngộ.
Mấy ngày tiếp theo, Thượng Quan Sở không làm gì cả. Mỗi ngày Dịch Thiếu Kiệt đều rất sốt ruột gọi điện thoại, nói đối phương lại gọi điện đến, nếu không lấy được tiền sẽ giết con tin là bà nội.
Vài ngày sau Thượng Quan Sở quyết định, quay về thành phố A. Anh tiếp tục ở lại thành phố B, sợ Dịch Thiếu Kiệt sẽ kích động làm ra chuyện không nên làm.
Trước khi đi Diệp Thanh Linh ghé thăm Lãnh Thần nói lời từ biệt.
“Tôi đi cùng mọi người, được không?” Lãnh Thần vẻ mặt mong chờ nhìn Diệp Thanh Linh.
"Không được." Diệp Thanh Linh thản nhiên trả lời.
Diệp Thanh Linh ngẩng đầu nhìn về phía người đến, thấy Chu Du vẻ mặt ngây thơ tươi cười đến bên cạnh Chu Ngao, một bộ dáng rất nhiệt tình ôm cánh tay Chu Ngao. Chu Ngao vẻ mặt không chút thay đổi nhìn Chu Du, nói: “Sao em lại ở đây?”
“Mấy ngày nay trường học được nghỉ, em liền đến đây.” Chu Du cười hì hì nói, cũng không để ý sắc mặt của Chu Ngao có bao nhiêu lạnh. Xoay người sang nhìn thấy Thượng Quan Sở cùng Tiền Nguyên cười nói :”Thiếu gia Sở cũng ở đây sao, anh Nguyên cũng ở đây nữa? Chuyện gì xảy ra vậy?”
Thưởng Quan Sở và Tiền Nguyên cười với Chu Du, Chu Ngao nghe xong chuyện của Chu Du, nháy mắt đổi sang khuôn mặt tươi cười nói với Chu Du: “Vài ngày nữa em rất rảnh đúng không!”
“Không có việc gì cả!” Chu Du thành thật trả lời.
“Vậy em ở lại chăm sóc anh ta đi!” Chu Ngao nói xong nhìn về phía Lãnh Thần còn nằm trên giường bệnh.
“Anh ta là ai?” Lời anh trai nói đương nhiên Chu Du luôn nghe, nhưng cũng muốn biết người mình phải chăm sóc là ai a!
“Bạn bè.” Chu Ngao cười nói, nhưng nụ cười này không chạm đến đáy mắt, trong mắt mang theo vài phần tính toán.
Chu Du hoàn toàn không có để ý đến vẻ mặt Chu Ngao, miệng liên tục đáp ứng, “Đã là bạn bè của anh trai, vậy để em chăm sóc đi!”
Anh ta vừa nói xong, liền nhận được tán dương của 3 người Bách Sự Thông, ba người đi lên phía trước vỗ vai Chu Du nói: “cậu thật là người tốt, việc này giao cho cậu.”
Thượng Quan Sở ở bên cạnh cười nham hiểm, nói: “Lãnh Thần đã không cần các cậu chăm sóc, vậy 3 người các cậu cùng 4 người Xuân Hạ Thu Đông lập tức nhích người quay lại thành phố A điều tra vị trí của bà Dịch.”
Ba người nhất thời vặn vẹo: “Vâng, thiếu gia Sở.” Sao thiếu gia Sở không để cho bọn họ rãnh rỗi chứ? Biết đi tìm bà Dịch ở đâu đây? Hơn nữa còn không được để bà Dịch của chút thương tổn, đây căn bản là khó hơn lên trời! Sớm biết vậy bọn họ liền ở lại đây chăm sóc họ Lãnh bị thương. Ba người suy nghĩ không khỏi nhìn trần nhà thở dài rồi mới rời đi.
Chu Du nhìn mọi người rời đi, gấp đến mức oa oa kêu to, “Anh trai, anh đi đâu vậy!”
Chu Ngao không để ý tới hắn, vẻ mặt tươi cười rời đi.
Chu Du lại kêu: “Thiếu gia Sở, anh Nguyên, mọi người muốn đi đâu?”
Lần này dĩ nhiên là Tiền Nguyên lạnh lùng nhất trả lời, “ Quay về thành phố A.”
Chu Du khóc không ra nước mắt, nhìn mọi người đi xa, nói: “Em nhất định sẽ đến thành phố A tìm moi người, anh trai.”
Sau khi bọn người Thượng Quan Sở rời đi, Lãnh Thần bắt đầu kế hoạch dưỡng thương, không chỉ cực kỳ phối hợp với bác sĩ, mà còn không nhúc nhích nằm ở trên giường dưỡng thương, đến ăn cũng không động tay, làm Chu Du mệt chết khiếp.
Vài ngày sau, cuối cùng Chu Du nổi giận, gào thét với Lãnh Thần: “Tôi về nhà, tự anh tìm người khác chăm sóc đi! Thật phiền!” nói xong anh ta đeo balo rời khỏi thành phố B.
Lãnh Thần nhìn cậu bé luôn tươi cười đầy mặt tức giận, tâm tình rất tốt, cười nói: “Không tiễn.”
Lúc Chu Du rời đi, vết thương của Lãnh Thần cũng tốt hơn, bởi vậy, s