Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134471

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/471 lượt.

với Nhạc Nhạc, nhìn mắt Thượng Quan Sở, hơi cười, nói: “Đứa bé có khỏe không?”
“Khỏe.” Thượng Quan Sở trả lời, hỏi tiếp: “Thanh Linh muốn ăn chút gì không?”
“Em muốn đi thăm con.” Diệp Thanh Linh nói.
“Có gì đẹp để nhìn, em bây giờ quan trọng nhất là chăm sóc thân thể.” Hắn vẫn không rõ, thằng nhóc đó vừa sinh ra, lực chú ý của vợ anh liền chuyển sang người thằng nhóc đó. Như vậy là không được.
Nhạc Nhạc cũng xen mồm nói: “Thanh Linh không phải là muốn cho đứa nhỏ bú sữa chứ!”
“Nghe nói sữa mẹ rất tốt cho trẻ sơ sinh.” Đây là cô đọc trong sách, làm mẹ, đương nhiên cô sẽ suy nghĩ cho đứa nhỏ.
Thượng Quan Sở nhíu mày, nói: “Đứa bé đã có sữa bột, y tá chăm sóc tốt lắm, Thanh Linh đừng lo lắng.” Không phải anh không cho cô nuôi con, mà là thân thể hiện tai của cô thật sự không thích hợp. Lúc cô ngủ, bác sĩ đã đến kiểm tra, nói thân thể của cô bây giờ rất yếu.
Diệp Thanh Linh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Thượng Quan Sở, vẫn không nhúc nhích. Rất lâu sau mới nói: “Được rồi, đều nghe anh.”
Thượng Quan Sở rất vừa lòng với sự phối hợp của Diệp Thanh Linh, cười đắp chăn cho cô nói: “Vậy mới ngoan chứ, em nghỉ ngơi một lát, anh chuẩn bị một chút thức ăn cho em.” Thượng Quan Sở nói xong liền xoay người đi ra ngoài.
"Tôi đi đi!" Nhạc Nhạc thấy thế đem sự tình hãm xuống dưới.
"Cũng tốt." Thượng Quan Sở cũng không khách khí.
……………………….(ta là phân cách tuyến..meomeo)…………………………
Trương Đình Đình cùng Má Trương nghe nói tìm được Diệp Thanh Linh, hơn nữa còn bình an sinh ra đứa nhỏ, hai mẹ con đè xuống kích động vui mừng, Má Trương vội vàng nói với Trương Đình Đình: "Đình Đình, nhanh đặt vé máy bay đi bệnh viện B, Thanh Linh sinh đứa nhỏ không có người chăm sóc là không được." Má Trương chỉ cần tưởng tượng tới đứa bé mới sinh cùng Thanh Linh một mẹ một con mà má đã không yên tâm rồi. Sợ một đám đàn ông sẽ không chăm sóc tốt cho sản phụ.
"Mẹ, còn vừa đặt vé rồi, buổi chiều 6h30 máy bay sẽ cất cánh, bây giờ hai mẹ con ta đi thu thập hành lý là vừa đủ thời gian tới sân bay mà." Trương Đình Đình sau khi nói xong liền trở về phòng sửa soạn. Má Trương mặc kệ khi nào máy bay cất cánh, dù sao má muốn đến sân bay bây giờ luôn, liền trở về phòng thu thập vài thứ sau đó chạy đến bên cạnh Trương Đình Đình lải nhải:"Đình Đình sao còn chưa thu xếp xong, sao lại như chậm như vậy, nhanh lên con!"
Trương Đình Đình đối với lải nhải của mẹ chỉ có thể nghe vào trong tai, nói: "Mẹ, con lập tức thu xếp xong, mẹ đến phòng khách chờ con được không?"
"Được rồi! Chẳng qua con phải nhanh tay lên nếu để chậm trễ thời gian xem mẹ lột da con thế nào?! " Má Trương vừa cười vừa nói vừa ra khỏi cửa phòng.
"Đã biết, đã biết." Đối với mẹ vì Thanh Linh muốn lột tầng da của cô, Trương Đình Đình nhưng thật ra một chút cũng không phản đối, chỉ cần Thanh Linh tốt, đừng nói hủy da của cô mà có là lóc xương cô cũng chịu.
……………………..(ta là phân cách tuyến….meomeo)…………………………
Khi má Trương cùng Trương Đình Đình đi vào bệnh viện B, nghe thấy Nhạc Nhạc làm loạn mua đồ ăn. Má Trương nghe xong, liền ném cho Nhạc Nhạc chính là một trận lải nhải: "Các cậu một đám đàn ông này một chút cũng không biết chăm sóc tốt cho sản phụ, bây giờ là lúc nào rồi còn không lấy đồ ăn cho Thanh Linh, các cậu muốn bỏ đói con bé sao?" Nhớ lại lúc má sinh Đình Đình, lúc đó sinh xong lập tức ăn vài quả trứng gà để gia tăng khí huyết. Đối với việc mẹ lải nhải, Trương Đình Đình bất đắc dĩ nhìn Nhạc Nhạc phe phẩy đầu, nói: "Đi thôi, để mẹ mua đồ ăn, chúng ta đi thăm Thanh Linh."
"Vậy đi thôi!" Bọn họ đến thành phố B đã được mấy tháng và lâu không thấy Đình Đình. Hai người vừa đi vừa hàn huyên chút chuyện Thanh Linh sinh đưa nhỏ thế nào, mới đó mà đã tới phòng bệnh. Diệp Thanh Linh vừa nhắm mắt lại trong chốc lát, còn chưa ngủ, nghe được thanh âm liền lặng lẽ mở mắt nhìn, cô nhìn thấy đi theo bên cạnh Nhạc Nhạc là Trương Đình Đình, trên mặt nhất thời tràn đầy tươi cười, nói: "Đình Đình đó phải không?" Đã lâu không gặp Đình Đình, cô trông cao gầy, cũng nhiều nét hấp dẫn hơn. Diệp Thanh Linh nhìn liền một trận đau lòng, Đình Đình nhất định là vì chuyên cô mất tích mà lo lắng, hơn nữa còn một mình gánh vác kinh doanh của Diệp thị, thật là khổ cho cô ấy.
Trương Đình Đình kích động tiêu sái đến bên giường, cầm tay Diệp Thanh Linh, nói: "Mình tốt lắm, Thanh Linh có khỏe không?" Nói xong nước mắt liền như vậy tuôn rơi . Diệp Thanh Linh nâng tay lau nước mắt giúp Trương Đình Đình, cười nói: "Đừng khóc, không biết còn tưởng rằng Đình Đình muốn lấy chồng đến không nhận nhà mẹ đẻ nữa?"
Trương Đình Đình nín khóc mỉm cười, đỏ hồng mắt nói: "Thanh Linh chỉ thích nói giỡn, mình muốn lấy chồng khi nào?" Cô biết Thanh Linh nói như vậy là muốn cô ngừng khóc, Thanh Linh và cô giống nhau, luôn hy vọng cô cao hứng khoái hoạt.
Nhạc Nhạc cũng cười nói: "Thanh Linh không biết đó chứ, Đình Đình cùng Đường Tử kia tiến triển rất tốt, nói không chừng Đình Đình thật đúng là ở khóc gả đâu?"
Trương Đình Đình nhìn về phía Nhạc Nhạc, cười lạnh giơ nắm đấm, nói: "Hừ hừ