Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/461 lượt.
>"Cô đã đào hôn bao lâu?" Diệp Thanh Linh dùng thanh âm bình thản như nước hỏi Mễ Lam Nhi.
"A!" Mễ Lam Nhi gần như bị kinh hoàng, thật vất vả mới lấy lại tinh thần, nói: "Ba năm."
"Anh ta rất yêu cô." Dù không có gặp qua con trai họ Tiền kia của thị trưởng, nhưng Diệp Thanh Linh tin tưởng bỏ ba năm đi tìm một cô gái, tên này nhất định rất yêu cô gái kia.
Mễ Lam Nhi nghe xong, trên mặt lộ ra chua sót cười, "Anh ta không phải yêu tôi." Giữa bọn họ chỉ có lợi ích, không có tình cảm.
Lần đầu tiên nhìn thấy nụ cười chua xót trên mặt Mễ Lam Nhi, trong lòng Diệp Thanh Linh sinh ra ý nghĩ muốn giúp đỡ Mễ Lam Nhi.
Người đàn ông ngồi ở trên ghế phòng tiếp khách, lưng thẳng tắp, ánh mắt chăm chú nhìn ra cửa. Thấy Thượng Quan Sở chuẩn bị bước vào, liền đứng dậy sắc mặt không đổi nói: “ Sở thiếu, làm phiền rồi”.
“Tiền tiên sinh khách khí, mời ngồi!” Thượng Quan Sở khách khí cười, nhìn Diệp Thanh Linh ngồi sau Mễ Lam Nhi.
Thượng Quan Sở ngồi ở ghế chính giữa, Diệp Thanh Linh tùy ý tìm một cái ghế gần Thượng Quan Sở nhất rồi ngồi xuống. Mễ Lam Nhu lẳng lặng đứng phía sau Diệp Thanh Linh, sắc mặt tái nhợt , cúi đầu không lên tiếng.
Hai người đàn ông kia mải trò chuyện, chỉ là những chuyện lợi nhuận làm ăn.
Diệp Thanh Linh nhìn đánh giá người đàn ông, khuôn mặt lạnh khốc, ngũ quan rõ ràng, khí khái đàn ông toát ra từ nội tâm. Khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt sâu thẳm với con ngươi đen, cái mũi cao thẳng, đôi môi mỏng cho thấy hắn là một người bá đạo và tàn nhẫn.Hắn đưa mắt về phía Mễ Lam Nhi, trong đó chứa tia cực nóng và bá đạo, có thể nhìn ra đối với việc Mễ Lam Nhi đào hôn hắn vô cùng tức giận và bất đắc dĩ.
Theo như Thượng Quan Sở và Tiền Nguyên nói chuyện, Diệp Thanh Linh biết được Tiền Nguyên không phải chỉ là phú nhị đại (nhà giàu đời thứ 2 đó các nàng) kể từ lúc hắn sáng lập nên Thiên Nguyên, tập đoàn ngay lập tức trở thành tập đoàn đi đầu cả nước.
Diệp Thanh Linh thầm suy nghĩ, đây lại là một tên kiêu ngạo, Thượng Quan Sở tuy có phần tự đại nhưng so với vẻ lạnh lùng của Tiền Nguyên có vẻ tốt hơn.(Tỷ ơi sao cứ so sánh Thượng Quan ca với người khác hoài vậy?? không sợ huynh ấy ghen lại lăn lộn tỷ a.Thanh Linh : Đồ lẻo mép lắm mồm không phải chuyện của ngươi tập trung vào chuyên môn . Hắn cho kẹo cũng không dám. Ta hảo hận bà tác giả đào hố nha sao không ngược chết tỷ đi sủng tỷ làm chi. Ta thực ghen tỵ thực ghen tỵ. Thanh Linh ngươi nói lại coi * vẻ mặt hung ác* a sói hiện hình ta xách dép chạy đây)
“Mễ Lam Nhi là vị hôn thê của ta , ta tới đây mục đích chủ yếu là mang cô ấy về thành phố C”. Nói chuyện xong, cuối cùng Tiền Nguyên cũng đi vào đề tài chính.
Mễ Lam Nhi không nói lời nào, chỉ là đẩy đẩy tay Diệp Thanh Linh.
Thượng Quan Sở sang sảng cười, nói: “Tiền tiên sinh, chuyện này làm sao tôi tự mình quyết định được”.
Nghe Thượng Quan Sở nói thế, khuôn mặt Tiền Nguyên vốn dĩ lạnh lùng lại càng lạnh thêm vài phần, nhìn Mễ Lam Nhi nói: “Lam Nhi, không định cùng tôi trở về sao?” Trong giọng rõ ràng có vài phần uy hiếp.
Mễ Lam Nhi run rẩy một chút, Diệp Thanh Linh thấy thế nhỏ giọng an ủi “Không muốn trở về cũng không cần trở về”.
Cuối cùng Mễ Lam Nhi cũng bình tĩnh được một chút, vẻ mặt bớt bất an, hướng đôi mắt lạnh như bằng về phía Tiền Nguyên, cười nói: “Tôi sẽ không cùng anh trở về”.
“ Mễ - Lam – Nhi” Tiền Nguyên cắn chặt răng gằn giọng, đôi mắt đen như sắp phun lửa đến nơi.
“ Chúng tôi đều biết cô ấy tên Mễ Lam Nhi, Tiền tiên sinh không cần nhắc lại”. Diệp Thanh Linh không mặn không nhạt nói xong, tao nhã bưng cốc trà lài khẽ nhấp một ngụm.
Tiền Nguyên nhìn về phía Diệp Thanh Linh sắc mặt bình thản, nhàn nhạt nói, cứ như đang bình luận hôm nay thời tiết tốt lắm, hắn không biết nên đáp lại như thế nào. Chỉ có thể lạnh lùng nhìn chằm chằm Mễ Lam Nhi.
Diệp Thanh Linh tao nhã buông chén trà, châm biếm cười lại nói : “Mễ Lam Nhi nhà chúng ta xinh đẹp như vậy cũng không cần Tiền tiên sinh phải nhìn cô ấy như lang như hổ thế! Như vậy thật không phải phép”.
“ À—“ Đầu Tiền Nguyên càng đen lại, sao có thể nói ánh mắt của hắn như lang hổ chứ.
Diệp Thanh Linh liếc mắt nhìn Ngô Vân và Tô Phi đang ở ngoài xem náo nhiệt , thản nhiên mở miệng “Ngô Vân , anh nói xem Mễ Lam Nhi có xinh đẹp không?”
“Xinh đẹp” Ngô Vân không biết tại sao mình chỉ đến xem náo nhiệt thôi thế nào lại trở thành người tham gia vào diễn trò rồi.
Diệp Thanh Linh nghiêng đầu nói: “ Tô Phi, anh nói xem Mễ Lam Nhi có xinh đẹp không?”
Đang muốn xoay người rời đi Tô Phi lại phải dừng bước, cười nói: “Xinh đẹp”
“ Tiền tiên sinh, anh nghe thấy chưa, bọn họ người nào cũng nói Mễ Lam Nhi xinh đẹp, Mễ Lam Nhi muốn gả cho một người đàn ông tốt cũng không khó. Vì sao lại không muốn cùng anh về thành phố C?” Diệp Thanh Linh nhìn Tiền Nguyên sắc mặt ngày càng băng lãnh, biết mình đã nói đúng chỗ hiểm.
“Các anh đều thích Mễ Lam Nhi?” Sắc mặt Tiền Nguyên lạnh lùng, mắt lộ ý như muốn giết người, Ngô Vân và Tô Phi cũng đâu phải người dễ bị ức hiếp [trừ người nào đó ra ta thấy thương thay cho thân