Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134526

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/526 lượt.

ang nồi xem báo bên cạnh, cười hỏi: "Cậu nói đi?"
Cúi đầu xem báo g Diệp Thanh Linh nhếch nhẹ khóe môi, không để ý đến hành động không theo qui củ gì của Thượng Quan Sở. Lúc này, Dịch Hiểu Huyên mang theo vẻ mặt ngây ngô chạy vội đến bên Thượng Quan Sở, "Sở ca ca, Hiểu Huyên rất nhớ anh."
Không đợi Dịch Hiểu Huyên chạy vào lòng Thượng Quan Sở, Dịch Thiếu Kiệt xuất hiện như quỷ ở trước mắt mọi người, ngăn trước mặt Dịch Hiểu Huyên, cười nói: "Em gái không nhớ anh trai sao?"
"Đương nhiên nhớ chứ!" Dịch Hiểu Huyên cho Dịch Thiếu Kiệt một cái ôm thật chặt, sau đó mở miệng nói: "Nhưng em càng nhớ Sở ca ca hơn." Đẩy Dịch Thiếu Kiệt ra, liền hướng trong lòng Thượng Quan Sở chạy tới.
"Dịch Thiếu Kiệt, quản cho tốt em gái si tình của cậu." Thượng Quan Sở thấy Dịch Hiểu Huyên chưa từ bỏ ý định chạy tới chỗ hắn, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm.
Dịch Thiếu Kiệt vừa đúng lúc giữ được Dịch Hiểu Huyên, cười to nói: "Hiểu Huyên, Thành Vũ ca ca cũng đến đây, em không nhớ Thành Vũ ca ca sao?" Mỗi lần hắn đều chỉ có thể dùng Kim Thành Vũ để lừa gạt em gái. Lần trước hắn dùng Kim Thành Vũ lừa em gái về nhà, cô biết Kim Thành Vũ cũng không đồng ý làm bạn trai cô, liền khóc lớn. Nếu không phải Khương Thừa đúng lúc đưa cô mang đi Nhật Bản chơi, hắn cũng không biết làm thế nào vì việc nói dối của chính mình.
Dịch Hiểu Huyên nháy nước đôi mắt to ngấn nước nhìn về phía cửa, thật sự thấy được Kim Thành Vũ, lại nhìn người bên cạnh Kim Thành Vũ, một cô gái cao gầy xinh đẹp, giật mình, ngơ ngác nói: "Giai Tình?"
Mọi người không thể tin được nhìn lại, thấy cô gái cao gầy xinh đẹp kia bên người Kim Thành Vũ, không khỏi đều thở dốc vì kinh ngạc.
Thượng Quan Sở ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng. Ánh mắt nhìn cô gái đó tất cả đều là chán ghét, thậm chí còn có vẻ hận thù.
Đang chăm chú xem báo Diệp Thanh Linh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng mọi người, thấy một cô gái vóc dáng cao gầy xinh đẹp đứng bên người Kim Thành Vũ. Cô gái cầm trong tay cái bao tay màu trắng ngà, một thân váy dài màu trắng khoác thêm áo khoác nhỏ cũng màu trắng, làn váy vừa vặn che khuất mắt cá chân cô gái, gió nhẹ nhàng bám góc váy, phiêu nhiên như vậy, xinh đẹp như vậy, giống như một tiên tử phiêu diêu không nhiễm chút bụi trần lạc ở trốn nhân gian.
Cô gái lẳng lặng nhìn Thượng Quan Sở, nước mắt trực trào nơi khóe mắt, bước từng bước một về phía Thượng Quan Sở, miệng thì thào gọi: "Ca ca..."
Sắc mặt Thượng Quan Sở trở nên âm trầm, đứng dậy, cầm tay Diệp Thanh Linh nói: "Mệt mỏi, chúng tôi về phòng."
Diệp Thanh Linh ngẩng đầu nhìn khuôn mặt âm lãnh của Thượng Quan Sở, gật đầu, không nói gì.
Giai Tình thấy Thượng Quan Sở rời đi, nhanh chóng đứng trước mặt Thượng Quan Sở, nhìn thấy Thượng Quan Sở, nước mắt không báo trước cứ liên tục rơi xuống, "Anh, nhiều năm như vậy, anh không thể tha thứ cho e sao?"
Thượng Quan Sở nhìn Giai Tình, nhẹ giọng cười lạnh, nói: "Bác bởi vì tha thứ cho ta mà chết, Giai Tình không nhớ sao?"
"Anh, em biết sai lầm rồi, em cam đoan, em sẽ không bao giờ làm bị thương người anh quan tâm." Giai Tình khóc, đau khổ cầu xin.
"Đi đi, tôi không hy vọng sẽ lại nhìn thấy cô ơ r." Không phải hắn tàn nhẫn, có một số việc hắn không nói, không phải là hắn không biết, cũng không có nghĩa là cô ta không làm.Mắt Giai Tình lóe lên đầy hận ý, lạnh lùng nhìn ánh mắt của Thượng Quan Sở đều hướng đến Diệp Thanh Linh, lầm bầm nói: "Được! Em đi, anh đừng hối hận."
"Nếu như Thanh Linh có việc, kết cục của cô so với người của Lưu gia sẽ còn thảm hại hơn." Thượng Quan Sở mặt không chút thay đổi nói.
Giai Tình run rẩy một chút, mặt tái nhợt, ánh mắt trống rỗng, nói từng chút: "Anh không phải đã nói muốn chăm sóc Giai Tình cả đời sao? Anh không phải đã nói thích Giai Tình sao?"
"Đó là mười mấy năm trước." Khi đó hắn chỉ là một tên nhóc con, không biết cô không phải em gái hắn, hắn cũng không biết cha mẹ cô đã bức chết cha mình.
"Tình yêu anh em cấm kị?” Diệp Thanh Linh nhẹ giọng thở dài.
"Chúng tôi căn bản không phải là anh em." Giai Tình nhìn Diệp Thanh Linh nói.
"Thì ra là thế?" Vẻ mặt Diệp Thanh Linh tỏ ra đã hiểu rõ, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Giai Tình nói: "Cô yêu Thượng Quan Sở?"
Thượng Quan Sở nghe xong liền nhíu mày, nói: "Thanh Linh đừng hiểu lầm."
"Hiểu lầm?" Diệp Thanh Linh cười lạnh một tiếng, tiếp tục nói: "Lợi dụng người Lưu gia, xúi dục Hàn Phỉ Phỉ trả thù tôi bằng cách hắt a xít sunfuric, đây là hiểu lầm?"
" Sao em lại biết?" Thượng Quan Sở không thể tin được liền nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Diệp Thanh Linh.
"Tôi không có kẻ thủ." Thông minh như cô, qua cuộc nói chuyện ngắn gọn giữa Thượng Quan Sở và Giai Tình, cô liền đoán được Giai Tình là người đứng phía sau việc của Lưu gia.
"Tô Phi, Ngô Vân." Thượng Quan Sở lạnh đạm nói.
"Sở thiếu." Ngô Vân xuất hiện trước mặt Thượng Quan Sở.
"Lập tức đưa Giai Tình xuất ngoại." Hắn không nghĩ khi gặp lại cô, lần này người làm hắn đau lòng lại chính là người hắn gọi là em gái.“Vâng." Ngô Vân lễ phép cung kính với Gi