Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/479 lượt.
?
"Sở thiếu, đã xảy ra chuyện." Giọng nói vội vàng của Tô Phi xuất hiện ở ngoài thư phòng
"Chuyện gì?" Đợi Tô Phi vào thư phòng Thượng Quan Sở hỏi.
" Nghiêm thiếu B thị vừa xong Thành phố A, ở đường giữa hai hồ thấy hắn đã bị bắn chết." Tô Phi cau mày, nhìn sự thay đổi trên mặt Thượng Quan Sở.
Khuôn mặt Thượng Quan Sở vẫn tuấn tú như sương, nói giọng trầm thấp: "Ở hiện trường có ai?"
"Ngô Vân và Giai Tình tiểu thư." Tô Phi nói.
“Ra sân bay cần đi qua đường giữa hai hồ?" Thượng Quan Sở nhíu mi, khinh bạc thản nhiên nói.
"Không cần." Tô Phi trả lời chi tiết.
"Bảo Ngô Vân tới gặp tôi." Giọng Thượng Quan Sở trầm thấp như từ địa ngục truyền đến, Tô Phi không khỏi rùng mình.
Sau đó không lâu Ngô Vân đi vào thư phòng.
Nhìn sắc mặt âm trầm Thượng Quan Sở liền thân thể không khỏi run rẩy, sợ hãi kêu: "Sở thiếu."
"Vì sao hai người lại đi vào đường giữa hai hồi?" sắc mặt âm trầm của Thượng Quan Sở rồi đột nhiên biến mất, thay đó là vẻ mặt cười đếnyêu nghiệt .
Sắc mặt Ngô Vân lập tức tái nhợt, chân bất giác run lên, trả lời một cách sợ hãi, " Tiểu thư Giai Tình nói cô ấy muốn về khách sạn trước để lấy hành lý."
"Ngu xuẩn!" Thượng Quan Sở nhíu máy, thản nhiên nói: "Cậu có biết hậu quả thế nào rồi không?"
"Nghiêm thiếu đã chết, Nghiêm lão gia chắc chắn sẽ tính sổ với chúng ta." Tô Phi bình tĩnh phân tích thay Ngô Vân.
"Việc này nên xử lý như thế nào?" Thượng Quan Sở không lo lắng Nghiêm lão gia tìm hắn tính sổ, chỉ sợ người của Nghiêm gia sẽ tìm Thanh Linh gây phiền toái. Hắn cảm thấy hối hận với quyết định lúc trước, để có thể tìm ra đối thủ nhiều năm qua của Thượng Quan gia mà phiền hà Thanh Linh.
"Tôi sẽ gia tăng công tác bảo vệ Diệp gia." Tô Phi nhìn Ngô Vân mặt rối rắm như cái bánh quai chèo(*), vỗ nhẹ vai Ngô Vân an ủi.
Ngô Vân hơi mất tự nhiên khẽ động khóe miệng, sau đó cúi đầu nhận sai với Thượng Quan Sở , "Sở thiếu, thực xin lỗi."
"Cậu đúng, là tôi sai." Thượng Quan Sở thở dài, không trách tội bất kì ai. Hiện tại điều cần thiết phải làm nhất là phải giải quyết vấn đề, không là phải trốn tránh trách nhiệm.
Tô Phi và Ngô Vân ra ngoài chờ phân phó, "Đưa Giai Tình cho Nghiêm lão gia tử xử lí." Hắn tin rằng Nghiêm lão gia nhất định sẽ cảm thấy hứng thú với em gái trên danh nghĩa của Thượng Quan Sở.
"Vâng." Tô Phi và Ngô Vân trăm miệng một lời nhận lệnh rồi đi.
Ngô Vân và Tô Phi đi rồi, Thượng Quan Sở lộ vẻ xấu hổ nói: "Thanh Linh, thực xin lỗi."
Diệp Thanh Linh thoải mái cười nói: "Em còn chưa có kiến thức về tranh đấu của xã hội đen, có thể kiến thức một chút, cũng tốt."
"Em không sợ sao?" Thượng Quan Sở thật sự không hiểu trong đầu cô rốt cuộc nghĩ cái gì, nếu là người khác thì tuyệt đối sẽ không bình tĩnh được như cô.
"Sợ." Diệp Thanh Linh gật đầu, tiếp tục nói: "Sợ có ích gì?"
Thượng Quan Sở chăm chú nhìn Diệp Thanh Linh hồi lâu, nói: "Tin anh, anh nhất định sẽ quét sách những người gây bất lợi hay uy hiếp em." Chỉ có như vậy, hắn và Thanh Linh mới có thể cùng nhau sống hạnh phúc.
(*) đây là một loại bánh của Nam Phi trông khá giống quẩy xoắn của Việt Nam mình, nàng nào không biết thì search gg nhé!!
Sợ vết thương sau lưng khó lành nên nằm sấp ngủ dần dần thành thói quen của Thượng Quan Sở.
"Thanh Linh, đến khi nào thì em gả cho anh thế?" Diệp Thanh Linh nằm xuống, Thượng Quan Sở không an phận thuận thế đưa tay ôm ngang eo Diệp Thanh Linh, chán nản hỏi.
Cô nhíu mày, không chút khách khí đẩy tay hắn ra, nói: "Anh có đủ 5840 triệu tiền mặt không?" Cô cố ý đem hai chữ \'tiền mặt\' nói một cách nhấn mạnh.
Thượng Quan Sở nghiêng người, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng của cô, rồi nói theo kiểu đang thảo luận: "Có thể thay đổi điều kiện được không?"
Diệp Thanh Linh nháy mắt, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc lâu, nói: "Chờ khi em kiếm đủ 5840 triệu thì cũng có thể."
Thượng Quan Sở há hốc miệng, vất vả mới khép được lại, ủ rũ nói: "Anh không đổi điều kiện." Chờ khi cô kiếm được 5840 triệu, chỉ sợ hắn đã thành đầu hoa râm rồi. Quên đi, xem ra hắn nên tự mình kiếm mấy ngàn triệu nhanh hơn một chút.
"Thật sự không đổi?" Diệp Thanh Linh cười hỏi.
"Không đổi. Kiên quyết không đổi." ánh mắt Thượng Quan Sở mang theo ngữ khí kiên định.
"Ai!" Diệp Thanh Linh thở dài, mắt mang theo ý cười, vẻ mặt đầy tiếc nuối nói: "Em còn đang tính đổi cho anh điều kiện khác. Chẳng qua nếu anh kiên quyết như thế, vậy thì thôi."
"A!" Thượng Quan Sở cảm thấy chung quy lại vẫn là mình bị lừa, ngoài miệng lại nói: "Mấy ngàn triệu mà thôi, đến lúc đó, chúng ta tốt nhất nên là một tay giao tiền, một tay giao người."
Diệp Thanh Linh nhìn sắc mặt tự đại của hắn, cúi đầu chỉ cười không nói.
Thượng Quan Sở thấy cô dường như không định đáp lời, tò mò hỏi: "Đến giờ có phải Thanh Linh đã thích anh một chút không?"
"Anh quá nhàn rỗi nên cảm thấy buồn chán à. Chẳng lẽ chuyện của Nghiêm thiếu đã giải quyết xong rồi?" Diệp Thanh Linh nói sang chuyện khác.
"Giai Tình ở trong tay Nghiêm lão gia, đêm nay không có việc gì." Nhưng ngày mai thì khó nói.