Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/493 lượt.
ở thiếu ra”.
“Nhưng là, này...” Người ở bên trong đều bị thương, phải biết rằng chẳng có ai chịu lấy tính mạng mình ra đùa giỡn cả.
Tô Phi nhìn cảnh sát Chu cười rồi chậm rãi nói: “Nếu Sở thiếu có một chút tổn thương nào, cảnh sát Chu sợ cũng không biết nên đối mặt với Cục trưởng Trần thế nào đâu nhỉ?”
Ngô Vân lãnh đạm nhìn cảnh sát Chu nói: “Không chỉ Cục trưởng Trần, tôi thấy còn cả thị trưởng Triệu và thị trưởng Tiền nữa....”
Cảnh Sát Chu vừa nghe xong, vội vàng cười nói: “Anh Phi, anh Ngô đừng nóng giận. Chúng tôi hành động ngay đây” Nói xong đưa tay lau mồ hôi trên trán, rồi mới phân phó cấp dưới tiến lên tầng ba.
Rất nhiều cảnh sát được cử lên tầng ba. Mặt khác hai sát thủ cũng lấy hai đứa đệ tử là con gái giả làm con tin, dùng họ che ở trước, tức giận nói: “Đừng tới đây. Còn qua đây tao sẽ giết người”
Thượng Quan Sở đứng ở góc cầu thang gần nhất, thấy cảnh sát gần nhất, bọn họ không tới hai phút liền ra khỏi cửa hàng sách.
Vừa ra khỏi cửa hàng sách, Tô Phi và Ngô Vân đã đi lên hỏi, thấy Thượng Quan Sở và Diệp Thanh Linh không có việc gì mới yên lòng. Còn Tiền Nguyên thì nổi giận đùng đùng, lòng như lửa đốt muốn đưa Mễ Lam Nhi đi bệnh viện. Lúc này mọi người mới biết Mễ Lam Nhi bị thương. “Mễ Lam Nhi , em bị trúng đạn sao? Bị bắn ở chỗ nào?” Diệp Thanh Linh sốt ruột xem xét vết thương của Mễ Lam Linh.
“Không có việc gì, chỉ là vết trầy da nhỏ thôi”. Mễ Lam Nhi thấy mọi người đều quan tâm mình, cảm động khiến nước mắt trực trào nơi khóe mắt.
Ngô Vân cùng mấy chục người bảo vệ đang đợi để đưa Thượng Quan Sở về Diệp gia. Tô Phi ở lại xử lý nốt hiện trường.
Thượng Quan Sở và Diệp Thanh Linh vừa lên xe, Nhạc Nhạc liền tự động mở cửa xe ngồi cạnh Diệp Thanh Linh.
Diệp Thanh Linh nhìn hai người đàn ông ở hai bên, bất giác ngồi cách Nhạc Nhạc một chút.
Nhạc Nhạc nhìn Diệp Thanh Linh nói : “Anh đưa em về Diệp gia”
Nói xong khinh thường nhìn Thượng Quan Sở nói: “Hắn, anh lo lắng”.
Lần đầu tiên Diệp Thanh Linh thấy bộ dáng như vậy của Nhạc Nhạc, cười, gật đầu đồng ý với quyết định của hắn.
Thượng Quan Sở thấy Diệp Thanh Linh gật đầu, không tỏ thái độ gì, nói: “Thanh Linh cũng cho rằng anh không bảo vệ được em sao?”
“Không phải, nhiều người bảo vệ quá cũng không tốt.” Không biết vì sao, Diệp Thanh Linh cảm thấy vẫn còn nhiều mối nguy hiểm xung quanh họ.
“Được rồi.” Thanh Linh đã nói như vậy, Thượng Quan Sở tin Thanh Linh làm thế là có dụng ý riêng.
Cửa hàng sách nằm ở trung tâm thành phố, cách biệt thự Diệp gia một giờ xe, dọc đường đi vô cùng yên ổn, Thượng Quan Sở nhìn khung cảnh bên ngoài, thản nhiên nói: “Mọi người không phải suy nghĩ nhiều, còn có hơn mười phút nữa là về đến nhà rồi.”
“Có lẽ là thế.” Nhạc Nhạc không thể không thừa nhận mình là người hay suy nghĩ nhiều, nhìn địa hình nơi này, rất khó để ra tay.
Hơn nữa, trước và sau xe của Thượng Quan Sở có hơn chục chiếc xe, nếu muốn ra tay chỉ sợ cũng vô cùng khó khăn.
“Đình Đình, là cô ấy bị nguy hiểm chứ không phải chúng ta. Mau quay lại Diệp thị.” Bỗng nhiên Diệp Thanh Linh vội vàng nói.
“Trương Đình Đình ? Không thể nào, mục đích của bọn họ là tôi, sao lại xuống tay với cô ấy?” Thượng Quan Sở không tin, hỏi.
Nhạc Nhạc bất an nhìn Diệp Thanh Linh, liền nói với Thượng Quan Sở: “Mau quay lại Diệp thị, chỉ sợ không kịp nữa rồi.”
Không biết vì sao nhưng Thượng Quan Sở cũng cảm thấy Trương Đình Đình đang gặp nguy hiểm.
Thượng Quan Sở gật đầu, bảo thủ hạ quay lại Diệp Thị.
Trương Đình Đình đang sắp xếp văn kiện trên bàn, gọi điện thoại cho lái xe, cô sắp đi gặp một khách hàng quan trọng. Lúc này di động đột nhiên vang lên, là số của Diệp Thanh Linh, thấy lạ liền nghe, “Alo, Thanh Linh có việc gì?”
“Cậu bây giờ đang ở đâu thế?” giọng của Thanh Linh trong điện thoại dường như mang theo chút lo lắng.
“Tớ còn đang ở công ti, chuẩn bị đi gặp khách hàng.” Thanh Linh chưa bao giờ hỏi cô bây giờ đang ở đâu, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì? Không lâu trước cô còn nói chuyện với Tô Phi, Thanh Linh không có chuyện gì, đang trên đường về nhà.
“Cậu đừng đi ra khỏi công ti, ở công ti chờ tớ, chúng tớ sẽ tới đón cậu.” Diệp Thanh Linh sợ Đình Đình vừa ra khỏi công ti liền gặp nguy hiểm, liền không cho cô ra khỏi công ti.
“Được rồi.” Trương Đình Đình chần chừ tắt điện thoại, sửa lại thời gian gặp khách hàng.
Diệp Thanh Linh nôn nóng muốn đến Diệp Thị một cách nhanh nhất, muốn quãng đường đi ngắn lại một nửa. Từ trước tới nay Trương Đình Đình đều rất tin lời Diệp Thanh Linh, nói cô ở công ti chờ, chắc chắn cô sẽ không ra khỏi công ti nửa bước. Trong lúc chờ đợi, Trương Đình Đình sửa lại hợp đồng, lúc này thư kí Cố Tiểu Lộ cũng chuẩn bị về, thấy Trương Đình Đình vẫn đang xem hợp đồng, liền hỏi, “Tổng giám đốc, cô còn chưa về à?”
“Cậu cứ về trước đi, tôi còn đợi bạn.” Trương Đình Đình rất thân thiện với nhân viên trong công ti, coi nhân viên như bạn bè bình thường.
“Tổng giám đốc đợi bạn trai à?” thư kí Cố Tiểu Lộ rất xinh đẹp, mới ra trường một năm, là một cô gái rất hoạt bát đáng yêu