Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134502
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/502 lượt.
n cô như vậy. Mà khi ở đây, không chỉ có Sở thiếu, mà cả Tô Phi, Ngô Vân đều xem cô như em gái, Diệp Thanh Linh vàTrương Đình Đình cũng coi cô như chị em mà quan tâm cô, ở đây cô thấy rất hạnh phúc.
"Thanh Linh... Em..." Thượng Quan Sở trong lòng thầm cảm động, nhìn Diệp Thanh Linh bằng ánh mắt nóng bỏng, thâm tình.
"Anh đừng vội cảm động, Thanh Linh còn chưa nói xong?" Nhạc Nhạc đắc ý cười nhắc nhở Thượng Quan Sở, lấy hiểu biết từ nhỏ của hắn với Thanh Linh, cô luôn cho người khác cái ngọt trước, cho người đó bay lên trời; sau đó liền hắt nước lạnh, kéo người ta xuống đất.
Quả nhiên, Diệp Thanh Linh mở miệng, "Chỉ có điều bình tĩnh còn tốt hơn so với nguy hiểm."Thượng Quan Sở vừa vui vẻ ở bên cạnh, vẻ mặt bi thương nói: "Thanh Linh ghét bỏ anh."
Diệp Thanh Linh tự động bỏ qua biểu tình đáng thương của Thượng Quan Sở, nói tiếp: "Chuyện tới bây giờ, cũng không thể thay đổi được." Cho dù giờ Thượng Quan Sở rời khỏi Diệp gia, người khác cũng sẽ không tin Diệp Thanh Linh cô không có liên quan đếnThượng Quan Sở! Đương nhiên kẻ thù của Thượng Quan Sở cũng sẽ không tha cho cô.
"Ý của Thanh Linh là sẽ không đuổi anh đi?" Thượng Quan Sở xem xét rồi sửa lại tất cả lời Diệp Thanh Linh một chút cuối cùng nhận được câu trả lời.
"Thần tài tới cửa, sao em lại phải đuổi đi?" Diệp Thanh Linh cười một cách dịu dàng.
"Thần tài? Nghĩa là sao?" Nhạc Nhạc nhìn Thượng Quan Sở tỏ vẻ không hiểu, hy vọng hắn có thể đưa ra một lời giải thích.
Thượng Quan Sở mệt mỏi nói: "Thần tài đương nhiên chính là tôi rồi!"
"Anh là thần tài? Không phải chứ?" Thượng Quan Sở không kinh doanh lỗ vốn bao giờ, hắn không tin người này tự dưng lại đưa tiền cho Thanh Linh.
"Sao lại không phải, người của Thượng Quan gia mỗi ngày mỗi người phải đưa cho Thanh Linh 500 đồng tiền thuê nhà, từ khi chúng tôi đến đây, Thanh Linh không hề phải xuất ra một xu chi phí nào." Thượng Quan Sở hắn lần này không chỉ làm ăn lỗ vốn, hơn nữa còn đem chính mình bán đi.
"Tiền thuê nhà? Diệp gia có nhiều phòng như vậy sao?" Biệt thự Diệp gia cũng không nhỏ, nhưng thủ hạ của Thượng Quan Sở cũng phải mấy chục người, làm gì có đến nhiều phòng như vậy cho bọn họ ở. Nhạc Nhạc ngày càng không hiểu bọn họ đang nói về cái gì.
"Thanh Linh chỉ cần lấy tiền, mặc kệ bọn họ ở được hay không." Phải biết rằng, những người đến bảo vệ xung quanh Diệp gia, cũng phải trả thêm 500 đồng một ngày, những người thường lui tới Diệp gia thì không tính, theo lời Thanh Linh, không thu tiền bọn họ là cô đại nhân đại nghĩa rồi.
Diệp Thanh Linh không hé răng mặc cho hai người đàn ông bọn họ cãi nhau, chỉ nhìn TV. Coi như bọn họ cãi nhau về cô cũng là chuyện bình thường.
Thượng Quan Sở bỗng nhiên không hiểu vì sao mình lại cùng cái người đàn ông ẻo lả này nói nhiều như vậy, không khỏi cau mày, trong chớp mắt trở mặt nhìn Nhạc Nhạc nói: "Thanh Linh cũng đã đến về nhà, anh cũng nên đi thôi?"
"A? Anh đang nói chuyện với ai thế?" Nhạc Nhạc giả ngu, nhìn trái nhìn phải, coi lời nói của Thượng Quan Sở như chưa từng có.
"Nhạc Nhạc, anh đừng giả bộ." Thượng Quan Sở gọi thẳng tên anh ta, bỗng nhiên thấy cái tên Nhạc Nhạc này rất lạ.
"À, anh nói tôi sao?" Nhạc Nhạc tỏ vẻ như chợt hiểu ra rồi chỉ vào mình.
"Không phải nói anh thì nói quỷ à!" Sắc mặt của Thượng Quan Sở hơi trầm xuống, không muốn tiếp tục nhìn cái tên ẻo lả lắc lư ở trước mặt hắn.
Nhạc Nhạc không để ý tới vẻ mặt lạnh lùng của Thượng Quan Sở, quay đầu hỏi Diệp Thanh Linh đang xem TV, "Thanh Linh, mỗi ngày anh cũng đưa 500 đồng tiền thuê nhà, anh có thể ở lại đây không?"
"Đương nhiên có thể." Diệp Thanh Linh nhìn TV, chậm rãi trả lời.
"Ngại quá, sau này tôi cũng sẽ ở lại Diệp gia." Nhạc Nhạc đắc ý nói với Thượng Quan Sở, muốn hắn rời đi, không dễ đâu.
"Anh..." Sắc mặt Thượng Quan Sở lại trở nên âm trầm, tên ẻo lả này là vì Thanh Linh mà ở lại không đi? Hay là bởi vì lúc này Diệp gia có quá nhiều soái ca? Nghĩ đến ánh mắt của tên ẻo lả này nhìn hắn và Tiền Nguyên ở cửa hàng sách, hắn cũng rùng mình. Xem ra hắn phải nghĩ cách đuổi tên này đi.
Bỗng nhiên, Diệp Thanh Linh nhìn Nhạc Nhạc nghiêm túc nói: "Hình như không còn phòng, có nhà kho, Nhạc Nhạc sẽ không để ý chứ!"
"Nhà kho? Thanh Linh sao có thể cho anh ở nhà kho? Chúng ta không phải từ nhỏ lớn lên cùng nhau sao? Chúng ta không phải là bạn tốt sao? Chúng ta không phải chị em tốt sao? Sao lại cho anh ở nhà kho chưa?" Nhạc Nhạc chu đôi môi còn đỏ hơn cả phụ nữ nói không ngừng.
Diệp Thanh Linh không để ý tới Nhạc Nhạc đang không ngừng nói, vẻ mặt của Thượng Quan Sở vô cùng đắc ý, tâm trạng vui vẻ, Thanh Linh đối với mình vẫn là tốt nhất.
Nhạc Nhạc thấy không có ai để ý, cuối cùng thỏa hiệp nói: "Như vậy có phải nên giảm giá hay không?" Ở nhà kho mà cũng thu hắn 500 đồng một ngày à?
"Không thể." Diệp Thanh Linh và Thượng Quan Sở trả lời đồng thanh, sau đó nhìn nhau cười.
Tên thật của Nhạc Nhạc là Đào Tử Nhạc, Đào gia và Diệp gia đã làm hàng xóm được mấy mươi năm. Đào Tử Nhạc cùng tuổi với Diệp Thanh Linh, đều học chung lớp vớ