Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134561
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/561 lượt.
nữa, chỉ có Tô Phi cùng với mười mấy thuộc hạ đi theo để bảo vệ. Không thể đi cùng một xe với Thanh Linh, Nhạc Nhạc chỉ có thể ngồi cùng xe với Tô Phi, dọc đường đi nghe Nhạc Nhạc không ngừng oán thán.
Ngày thứ nhất của tuần trăng mật, bọn họ đến thành phố biển Hành Cung nổi tiếng. Trên biển Hành Cung này có một hòn đảo nhỏ, là tài sản của Thượng Quan Gia. Thượng Quan Sở chọn ngày thứ nhất của tuần trăng mật ở trên biển Hành Cung, cho nên trên biển Hành Cung không có tiếp nhận du khách, chỉ vỉ ông chủ đến.
Bọn họ vừa đến biển Hành Cung, thì cũng là thời gian xem mặt trời lặn. Mục đích của Thượng Quan Sở đến đây là ngắm mặt trời lặn và mặt trời mọc.
" Nghe nói nơi này là nơi ngắm mặt trời lặn và mặt trời mọc đẹp nhất thế giới." Thượng Quan Sở nói xong ôm lấy eo nhỏ nhắn của Diệp Thanh Linh cùng ngắm mặt trời lặn. Hắn muốn đem những thứ tốt nhất trên thế giới đến cho Thanh Linh.
" Vâng, đúng là rất tốt." Diệp Thanh Linh ngoài trường học, tiệm sách và tế bái mẹ ra, cô hầu như không có ra ngoài. Đó chính là cuộc sống của cô.
Ngắm mặt trời lặn xong, ăn xong cơm tối. Thượng Quan Sở dẫn Diệp Thanh Linh đi dạo một vòng quanh biển Hành Cung,đặc biệt ngắm cảnh biển về đêm, khiến cho nàng vui sướng trong lòng, khóe miệng mỉm cười. Nhìn thấy cô cười, trong lòng Thượng Quan Sở tràn đầy hạnh phúc, cười rồi thở dài nói:" Thanh Linh cười lên rất đẹp. Nếu mỗi ngày đều thấy em có thể cười như vậy thì thật là tốt."
Nghe anh nói như thế, cô vui vẻ nhìn anh, cười ra tiếng.
"Thanh Linh, anh cuối cùng cũng tìm được em." Nhạc Nhạc thở hổn hển xuất hiện trước mặt hai người.
“Có việc gì không?” Thanh Linh cười hỏi.
Nhìn thấy cô cười, Nhạc Nhạc sửng sốt vài giây, sau đó lấy lại tinh thần nói:" Cái này anh cho em."
Cầm con dao nhỏ với lọ thuốc trên tay, Diệp Thanh Linh từ từ mở ra ngửi.
" Thanh Linh không cần cái này, anh giữ lại đi." Thượng Quan Sở vừa thấy lọ thuốc kia liền tức giận, dám đưa thuốc tránh thai cho vợ của hắn, Nhạc Nhạc này thực đáng ghét, anh ta vốn là muốn chống đối cùng với Thượng Quan Sở anh mà.
Diệp Thanh Linh ngửi ngửi thuốc, cười nói:" Nhạc Nhạc giữ lại thuốc đi, khi nào anh cùng Thượng Quan Sở lại giống nhau vậy?"
"Giống nhau? Là có ý gì?" Nhạc Nhạc không hiểu Thanh Linh nói có ý gì, trong lòng khinh thường Thượng Quan Sở.
"Đều đưa vitamin thành thuốc tránh thai cho em." Diệp Thanh Linh cười cười làm cho người khác nhìn không ra cảm xúc.
Nhạc Nhạc giành lại lọ thuốc, nhìn nhìn, không thể tin nổi, nói:" làm sao có thể?"
Thượng Quan Sở cũng không dám tin, nhìn Nhạc Nhạc, còn đặc biệt biết ơn liếc mắt nhìn Nhạc Nhạc một cái nói:" Xem ra tôi đã hiểu lầm anh."
" Cái gì mà hiểu lầm? Tôi rõ ràng đã mua thuốc tránh thai, đừng có mà cảm ơn bậy bạ."
Nhạc Nhạc cầm bình thuốc giận dữ rời khỏi. Không biết tức giận là do bị Thanh Linh vạch trần thuốc giả hay là còn lý do khác.
Thấy Diệp Thanh Linh không có lấy thuốc, khuôn mặt của Thượng Quan Sở càng vui vẻ hơn, nhìn Diệp Thanh Linh mờ ám nói:" Chúng ta trở về phòng đi?"
Sau khi trở về phòng, Diệp Thanh Linh nhất quyết không cho Thượng Quan Sở đi theo vào phòng tắm, cuối cùng Thượng Quan Sở cũng phải đồng ý không đi theo.
Chờ anh tắm xong, Diệp Thanh Linh đã buồn ngủ. Thượng Quan Sở từ phía sau ôm chặt thắt lưng của cô nói:" Vợ yêu, đêm nay chính là đêm tân hôn của chúng ta."
" Em biết." Diệp Thanh Linh thản nhiên trả lời, cũng chẳng có phản ứng gì.
.
" Biết thế mà em còn buồn ngủ." Thượng Quan Sở giận dỗi nói.
"Đêm nay thì không được." Diệp Thanh Linh nói rồi tiếp tục ngủ.
"Vợ yêu ........ Vì sao lại không được?" Thượng Quan Sở nói xong kéo cô qua, đem cô ôm vào người.
"Anh thật sự phải làm việc đó sao?" Diệp Thanh Linh không xác định hỏi.
" Ừ " Anh hết sức gật đầu.
" Không được" Diệp Thanh Linh không chút suy nghĩ từ chối.
" Không được cũng phải được." Thượng Quan Sở mặc kệ sự từ chối của cô, tay anh đã dạo chơi trên người cô, anh cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng kia của cô, làm cho anh muốn ngừng cũng không thể ngừng được.
Diệp Thanh Linh đẩy anh ra, ngồi dậy, hết sức nghiêm túc nhìn anh nói:" Trước tiên anh hãy nói cho em biết chuyện của Đông Gia đã."
Thượng Quan Sở gần như phát điên, cô lạnh lùng nhìn chằm chắm hắn hơn nửa ngày. Thấy cô vẫn giữ vẽ mặt lạnh lùng, hắn bất đắc dĩ giận dữ nói:" Em muốn biết chuyện gì?"
Diệp Thanh Linh nháy mắt:" chuyện mà anh biết?"
Anh cúi đầu xuống,sau khi suy nghĩ cặn kẽ rồi mới nói:" Người của Đông Gia đều không phải là người tốt."
" Trong đó có mẹ của em?" Diệp Thanh Linh không đồng ý với cách nói của anh.
" Ấy..........Ý của anh không phải như vậy, trừ mẹ của em ra người nhà Đông Gia đều không phải người tốt." còn có tâm tình bắt lỗi lời nói của hắn làm cho anh không hiểu cô có cái gì tốt.
" Thật không?" Diệp Thanh Linh khẽ nhếch lông mày lên, ung dung nhìn hắn.
" Mẹ của em chính là do bọn họ hại chết." Thượng Quan Sở lại nói.
"Anh nói tiếp đi" Ánh mắt của cô không có dao động, dường như đã biết trước.
Thượng Quan Sở