Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134565
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/565 lượt.
, khoảng mười mấy người, đều có súng ống. Chắc là sát thủ đã được huấn luyện chuyên nghiệp." Tô Phi bình tĩnh báo cáo.
Nghe Tô Phi báo cáo xong, Nhạc Nhạc trực tiếp hỏi:" Có súng không?"
Thượng Quan Sở nghe thấy Nhạc Nhạc nói trong bộ đàm, nói với Tô Phi:" Đem súng ngắm XX cho hắn."
" Vâng" Tô Phi đang ở xe ngồi xuống đưa súng đến cho Nhạc Nhạc, cực kỳ thận trọng nói:" Hãy cẩn Thận."
" Ừ!" Nhạc Nhạc gật đầu, nói Tô Phi dừng xe lại, sau đó quay lại nhìn Thượng Quan Sở nói:" Ở đây giao cho chúng tôi, hai người mau đi đi."
Thượng Quan Sở nhíu mày vài giây suy nghĩ ,nói:" Các cậu hãy cẩn thận." Sau đó bảo tài xế lái xe chạy đi.
" Không thể đi." Diệp Thanh Linh bỗng nhiên ngồi dậy nói.
" Vì sao không thể đi?" Thượng Quan Sở nói lái xe dừng lại, nghiêm túc nghe ý kiến của Diệp Thanh Linh.
Trong mắt Diệp Thanh Linh là một mảnh trong suốt, hết sức bình tĩnh phân tích: "Thứ nhất, chúng ta không thể bỏ lại Nhạc Nhạc và nhóm của Tô Phi không quan tâm được."
Thượng Quan Sở nhìn cô, biết bây giờ cô không muốn nói vào vấn đề chính.
" Thứ hai, nếu chúng ta rời đi, không biết phía trước có mai phục hay không. Nếu phía trước có mai phục mà chúng ta tách ra không phải là phần thắng càng nhỏ sao.Chúng ta rời đi, cơ hội đánh thắng kẻ địch của Tô Phi và Nhạc Nhạc cũng không lớn, chúng ta có thể cùng nhau giải quyết mười mấy tên sát thủ này, sau đó lại cùng đối mặt với kẻ địch ở phía trước."
Thượng Quan Sở rất đồng ý với cách nói của Diệp Thanh Linh, cầm súng, chuẩn bị đi vào chiến đấu.
Ở bên này, Tô Phi bảo lái xe dừng xe lại, mấy chiếc xe của sát thủ ở phía sau cũng không thể không dừng lại. Như thế quyết đấu sinh tử chắc chắn sẽ rất nguy hiểm, nhưng đây là phương pháp duy nhất để giải quyết vấn đề một cách nhanh nhất.
Bên trong hai bên tiến vào bắn nhau quyết liệt, Nhạc Nhạc cầm súng ngắm, tận dụng thời cơ. Xuống xe tìm một vị trí ngắm bắn tốt nhất, liên tiếp bắn ra 3 viên đạn, không có một viên nào thất bại.
Thượng Quan Sở không có lái xe rời đi, Tô Phi khom người xuống từ từ lùi về phía Thượng Quan Sở, nói:" Sở Thiếu Gia, vì sao lại không đi?"
" Cậu có thể xác định phía trước không có sát thủ hay không?" Thượng Quan Sở khóe miệng cười ra một cái gian ác, nói:" Hãy bảo vệ Thanh Linh thật tốt."
Nói xong đi về phía Nhạc Nhạc cùng nhau đối phó với sát thủ.Thấy Thượng Quan Sở rời đi, Diệp Thanh Linh xuống xe, ngồi xổm bên cạch Tô Phi, mắt nhìn Thượng Quan Sở và Nhạc Nhạc nói:" Có phần thắng không?"
" Có." Tô Phi khẳng định gật đầu,phải biết rằng Sở Thiếu Gia là cao thủ trong cao thủ, chỉ cần hắn ra tay thì không có ai có thể chạy thoát được.
Quả nhiên, Thượng Quan Sở và Nhạc Nhạc hai ngừơi ăn ý liên thủ, hơn mười phút sau, sát thủ đã bị hạ hơn phân nửa, mà bên phía Thượng Quan Sở chỉ có hai người bị thương.
Sát thủ cuối cùng cũng chỉ còn lại bốn tên ngồi trong một chiếc xe, bọn họ luôn quan sát đến trận bắn nhau đẫm máu này, nhưng không có ra tay.
Nhạc Nhạc bắn ra một phát súng nhắm vào chiếc xe kia, viên đạn như dài quá ánh mắt xuyên qua kính cửa xe, nhắm thẳng vào đầu của người cao cấp nhất bên trong xe.
Sát thủ trong xe không kịp suy nghĩ nhiều, lái xe quay ngược lại. Thượng Quan Sở vui vẻ bắn ra hai phát súng đến chiếc xe đang chạy thoát kia, nhưng do tốc độ xe quá nhanh nên đối với bọn chúng hai phát súng này xem như uổng phí.
Thượng Quan Sở nhìn sát thủ chạy thoát, nói:" Đi điều tra một chút, xem là ai?". Có thể làm cho đoạn đường cao tốc này không có chiếc xe nào chạy qua, hơn nữa có thể chạy thoát, xem ra đối thủ lần này không giống những lần trước.”
" Vâng " Tô Phi đáp lại, gọi điện thoại báo cho cảnh sát đến giải quyết. Tiếp theo bọn họ chọn tốc độ nhanh nhất, quay về thành phố A.
Trở lại thành phố A, đã là buổi chiều.
Nhìn thấy Diệp Thanh Linh bỗng nhiên trở về, Mễ Lam Nhi và má Trương hết sức kinh ngạc khi nhìn thấy bọn họ.
Má Trương mở miệng hỏi:" Thanh Linh, sao đã trở về rồi? Bên ngoài đi chơi không vui sao?". Đứa bé này chưa từng đi ra khỏi cửa quá lâu, lần này kết hôn hưởng tuần trăng mật cũng trở về nhanh như vậy, như thế thì làm sao má Trương không lo lắng cho được.
Diệp Thanh Linh gật đầu nói:" Vâng! đi chơi không được vui lắm." Nếu mà đi tiếp, chỉ sợ không còn mạng để trở về gặp thím Trương.
" Không phải là gặp chuyện gì chứ?" Mễ Lam nhi rất thông minh, thấy mặt bọn họ ai cũng mệt mỏi quay trở về gấp như thế, nhất định là xảy ra chuyện gì đó.
Vừa nghe nói có chuyện xảy ra, má Trương cấp bách đem Diệp Thanh Linh kiểm tra từ trên xuống dưới mới yên tâm nói:" May quá không có việc gì, không có bị thương."
Diệp Thanh Linh không có thấy Trương Đình Đình, đi đến hỏi Ngô Vân:" Đình Đình đi làm có người theo bảo vệ không?"
" Chuyện này luôn luôn do Tô Phi sắp xếp." Ngô Vân nhìn về phía Tô Phi nói.
" Lần trước thiếu chút nữa bị bắt, về sau tôi liền sắp xếp cho hai người bảo vệ cô ấy, hẳn là không có chuyện gì." Tô Phi đáp.
Diệp Thanh Linh và mọi người vừa mới đi vào biệt thự, đã có người ở phía sau phấn khích kêu lên:"