Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2765 lượt.
nh, Triệu Hi Tuấn không nói câu gì. Anh cảm nhận hơi thở ấm áp của cô, cảm nhận được cái nhìn chăm chú của cô, cảm nhận được đôi bàn tay mềm mại của cô mà tim đập loạn, cảm giác ngọt ngào dâng lên. Anh thậm chí còn mong thời gian cứ dừng lại ở phút giây này
Điều này như một giấc mơ ngọt ngào khiến anh tình nguyện đắm chìm trong đó, vĩnh viễn không muốn tỉnh
Nhưng giấc mơ nào rồi cũng sẽ phải tỉnh, sau khi tạo hình xong, Chu Thiến ngừng tay, kéo Hi Tuấn đến trước gương, vô cùng vui mừng thưởng thức “kiệt tác” của chính mình
Triệu Hi Tuấn trong lòng có chút hoảng hốt, có thể nhìn thấy mình qua gương đang ngây dại. Tóc tai chỉnh tể, nét mặt tỏa sáng, ăn mặc đơn giản, bên tai chiếc khuyên hơi lóe sáng, lúc này anh như khôi phục thần thái, tỏa ra sức sống bừng bừng, khác hẳn với bản thân hôm qua
Chu Thiến nói:
- Ai nói người bình thường thì không có hào quang? Chúng ta mặc quần áo bình thường nhưng biết phối hợp thì không thể tỏa sáng sao? Giờ em có khác gì người tình trong mơ của các thiếu nữ đâu, tao nhã, dịu dàng, sáng sủa, đầy sức sống.
Triệu Hi Tuấn nhìn mình trong gương, trong mắt dần khôi phục thần thái khi xưa, lúc này tuy mình không mặc quần áo hàng hiệu nhưng lại khiến người ta có cảm giác thân thiết, tự nhiên. Trong lòng anh vô cùng cảm động
Chu Thiến nhìn anh qua gương rồi nói:
- Hi Tuấn, chăm sóc bản thân mình thật tốt, đừng nổi nóng, đừng trốn tránh, hãy sống thật trách nhiệm thì hào quang của em sẽ mãi còn, đó là ánh sáng lạc quan từ chính bản thân em chiếu ra, sẽ động lòng người hơn bất kì loại hào quang nào. Đến lúc đó, công ty em đương nhiên sẽ không để mai một nhân tài, giấc mộng của em nhất định có thể thực hiện được
Trong lòng Triệu Hi Tuấn đột nhiên dâng lên sự xúc động, anh xoay người, lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt sáng ngời, anh nhẹ nhàng hỏi:
- Chị dâu, sao chị lại tốt với em như vậy?
Chu Thiến vỗ vỗ bờ vai của anh, thân thiết cười:
- Bởi vì em là bạn của chị
Đúng vậy, trừ cái đó ra còn có khả năng khác sao? Cô là chị dâu của anh, người cô yêu là anh cả, tất cả anh chẳng phải quá biết sao? Nhưng trong tim như bị ai vét sạch, trống rỗng đến đáng sợ
Bên kia, Triệu Hi Thành đang ngồi trong văn phòng, gọi giật lại thư kí Tiểu Lợi đang định ra ngoài
- Tiểu Lợi, cô đừng đi vội
Thư kí Tiểu Lợi xoay người lại, đi đến bên bàn, đứng thẳng đó, nghĩ chắc hẳn Tổng giám đốc có chuyện muốn dặn dò
Ai ngờ Tổng giám đốc vốn luôn nghiêm túc lại cười trấn an với cô, lòng Tiểu Lợi thoáng run lên, tuy rằng mỹ nam cười rất đẹp nhưng nụ cười xuất hiện trên mặt Tổng giám đốc kiểu gì cũng thấy quỷ dị, nhất là thời gian gần đây vẻ mặt anh lúc nào cũng như muốn giết người
Triệu Hi Thành chỉ về phía ghế đối diện ý bảo cô ngồi xuống
- Tổng giám đốc, anh … rốt cuộc muốn biết cái gì?
Triệu Hi Thành đột nhiên thu người lại, ra vẻ thoải mái:
- À, cũng không có gì, tôi chỉ muốn biết hiện giờ đàn ông có tôn trọng phụ nữ không thôi, nó có lợi với kế hoạch sắp tới của tôi
À, thì ra là thế? Nhưng mà… có kế hoạch này sao? Cô thân là thư kí của anh nhưng sao lại không hề biết gì? Chẳng lẽ cô không đủ tiêu chuẩn
Cô đáp:
- Bạn trai của tôi rất tôn trọng tôi
Mắt Triệu Hi Thành sáng bừng:
- A, vậy vì sao cô cho rằng anh ấy tôn trọng cô?
Nói đến bạn trai, vẻ mặt Tiểu Lợi hạnh phúc:
- Bất kể có chuyện gì, anh ấy đều thương lượng với tôi, cũng sẽ không tự mình quyết định mọi thứ…
Mặt Triệu Hi Thành đen đi một phần, cái này hình như không giống cách làm của anh
- Anh ấy rất coi trọng cảm thụ của tôi, suy nghĩ cho tôi…
Mặt Triệu Hi Thành lại đen thêm chút nữa, Thiệu Lâm luôn trách anh không nghĩ đến cảm nhận của cô
- Sự lựa chọn của tôi anh ấy đều rất tôn trọng, cho dù không ủng hộ cũng sẽ cố gắng để hiểu tôi, đến khi hiểu được suy nghĩ của tôi thì anh ấy sẽ luôn ủng hộ tôi
Mặt Triệu Hi Thành không thể nào đen hơn được nữa, dường như cho đến bây giờ anh chưa bao giờ thử cố gắng hiểu suy nghĩ của cô…
Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của Tiểu Lợi, Triệu Hi Thành không thể không thừa nhận, Thiệu Lâm nói rất đúng, thì ra anh thật sự không tôn trọng cô. Anh luôn cho rằng anh có thể quyết định tốt mọi thứ, quyết định của anh là chính xác nhất, tốt nhất, giống như chuyện Văn Phương, anh luôn cho rằng anh suy nghĩ vì cô nhưng chưa từng nghĩ Thiệu Lâm cũng có quyền biết chuyện này, có quyền quyết định. Anh không cho cô quyền lợi này, anh chỉ là ích kỉ muốn giữ cô lại
Anh cũng chưa bao giờ thử hiểu cô, giống như cuộc sống bây giờ cô lựa chọn, anh chưa bao giờ thử suy nghĩ vì sao cô phải làm như vậy, anh chỉ cố chấp cho rằng cuộc sống đó không phù hợp với cô, thựa ra chỉ vì anh ích kỉ muốn đem cô quay về
Anh thở dài, trong lòng vô cùng uể oải, anh nghĩ đến rất nhiều chuyện đã làm, thì ra còn lâu anh mới làm tốt được
Muốn có một tấm chân tình nhất định bản thân cũng phải chân tình, muốn được