XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2764 lượt.

cô cũng không mong Kiều Tranh vì cô mà bị tổn thương
- Hi Thành, anh bình tĩnh đi đã…
Cô đứng sau anh nhẹ nói, hi vọng có thể trấn an cảm xúc của anh nhưng còn chưa nói xong, Triệu Hi Thành đã quay đầu lại, hai mắt đỏ ngầu như con mãnh thú bị thương, trong sự âm ngoan có sự thống khổ
- Em im đi, giờ em đừng nói gì cả. Một chữ cũng không cần nói
Anh rống giận, giọng đau đớn. Cho tới giờ anh cũng không thể chấp nhận nổi những gì mình đã nhìn thấy, Thiệu Lâm và Kiều Tranh gắt gao ôm nhau. Rõ như ban ngày, bao người nhìn thấy. Cứ như vậy tình cảm không thể khống chế mà không để ý gì sao? Dưới ánh mặt trời, hai người ôm chặt nhau, ngoại hình tương xứng, ai nhìn chẳng thấy là một đôi hoàn mỹ? Ý nghĩ đó khiến tim anh như bị dao cắt
Những lời Văn Phương từng nói lại như cơn ác mộng hiện lên trong đầu anh
- Đây mới là lí do chân chính khiến em không muốn quay lại phải không?
Giọng nói có hơi run run, khí huyết nơi ngực cuồn cuộn, tay anh nắm chặt tay cô khẽ run
Sắc mặt anh tái nhợt, ánh mắt ảm đạm, đau khổ, ẩn chứa ngọn lửa thiêu đốt. Tim Chu Thiến như bị kim đâm, trong nháy mắt, tay chân lạnh toát
- Hi Thành, nếu em nói là hiểu lầm, nếu em nói chuyện không như anh nghĩ thì anh có tin không?
Hai mắt đẹp của Chu Thiến nhìn anh không chớp, trước mặt Kiều Tranh cô không thể nói là mình bị ép buộc. Tuy rằng cô biết điều này là khó tin nhưng trong lòng cô, cô vẫn mong anh có thể tin tưởng mình.
Triệu Hi Thành gắt gao mím môi không nói gì. Bên kia, Kiều Tranh thong thả đứng lên
Góc miệng của anh ửng hồng, sơ mi trắng như tuyết bị nhiễm bẩn nhưng vẻ mặt anh vẫn thong dong, động tác vẫn tao nhã. Anh lấy khăn tay lau máu ở khóe miệng sau đó vứt khăn xuống đất. Động tác này tuấn nhã vô cùng
Anh nhìn Triệu Hi Thành cười khẽ, trong nụ cười có sự châm chọc vô hạn:
- Triệu Hi Thành, tôi thật sự bội phục anh, bản thân anh làm ra những chuyện không ra gì nhưng còn ra vẻ đàng hoàng mà chất vấn Thiệu Lâm. Làm đàn ông mà đến trình độ như anh, đúng là mất mặt đàn ông chúng tôi
Một câu nói lại khiến lửa giận trong lòng Triệu Hi Thành bốc cháy, anh như con mãnh thú nhào tới chỗ Kiều Tranh. Chớp mắt đã vung quyền đánh lên Kiều Tranh.
Lòng Chu Thiến hoảng sợ, thiếu chút nữa kêu lớn
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Kiều Tranh cũng nhanh chóng đón lấy quyền đó, tay kia nắm chặt hung hăng đấm lại, lực mạnh khiến Triệu Hi Thành không đứng nổi, ngã xuống đất
Mọi thứ xảy ra quá nhanh, Chu Thiến ngẩn ngơ đứng đó không kịp phản ứng. Đợi khi cô thấy vết thương trên mặt Hi Thành, tim đau đớn, cô định bước lên xem thì Kiều Tranh lại đi đến trước mặt Triệu Hi Thành.
Kiều Tranh lạnh lùng nhìn anh:
- Anh nghĩ rằng tôi chỉ biết đánh người như anh sao? Một quyền này là đánh vi những gì anh đã làm với Thiệu Lâm. Thân là đàn ông, anh quá ti tiện. Anh không xứng ở bên Thiệu Lâm, tôi sẽ không để Thiệu Lâm ở bên anh. Thiệu Lâm vốn thuộc về tôi, tình cảm của chúng tôi anh vĩnh viễn không thể hiểu được. Giờ tôi sẽ không nhường bước, Triệu Hi Thành, anh có thủ đoạn gì thì cứ dùng. Chuyện của anh tôi cũng nghe phong thanh không ít, xem xem anh làm được gì tôi
Sắc mặt Triệu Hi Thành âm trầm đáng sợ, anh đứng lên, phun ra một búng máu, hung hăng nhìn chằm chằm Kiều Tranh, Người sau cũng lạnh lùng nhìn thẳng lại. Hồi lâu, Triệu Hi Thành đột nhiên cười
- Kiều Tranh, tình cảm của hai người dù sâu thế nào thì cũng đã là chuyện quá khứ. Giờ tình cảm của chúng tôi sớm đã ma sát đi tất cả rồi. Tôi và Thiệu Lâm chỉ là hiểu lầm, anh đừng tưởng rằng anh có thể nhân dịp chen chân. Nói ti tiện, anh cũng chẳng đàng hoàng lắm đâu. Nhưng tôi sẽ không cho anh cơ hội đó đâu
- Đủ rồi, các anh đừng nói nữa
Chu Thiến luôn yên lặng đứng đó đột nhiên mở miệng
Hai người giương cung bạt kiếm không hẹn mà cùng nhìn về phía nàng
Làn da Chu Thiến trong sáng như tuyết, ngũ quan tú lệ, quý khí bức người, đôi mắt như ngọc dưới ánh mặt trời chiếu sáng
Một khắc này, hai người đột nhiên cảm thấy bình tĩnh trở lại






Chu Thiến đi đến bên bọn họ nhìn bọn họ. Hai người đó vô luận là Kiều Tranh thanh nhã hay Triệu Hi Thành lạnh lùng đều là người có quan hệ chặt chẽ với Tống Thiệu Lâm, cũng có quan hệ chặt chẽ với Chu Thiến.
Bốn người này rốt cuộc là có duyên phận gì? Thật đúng là không thể nói rõ
Nhưng nàng biết, bốn người bọn họ không thể cứ dây dưa mãi như vậy được, cứ như vậy với bọn họ chính là một loại thương tổn.
Đầu tiên, Chu Thiến nhìn về phía Kiều Tranh, góc miệng anh bầm lại, cánh tay trầy xước, cả người anh tỏa ra hơi thở sắc bén, lạnh băng. Đây là lần đầu tiên cô thấy Kiều Tranh như vậy, cô chỉ biết Kiều Tranh rất ấm áp, thân thiết, thì ra với tình yêu, anh cũng không sợ hãi, hết sức tranh thủ, chỉ là cô không phải là người anh yêu. Kiều Tranh cảm nhận được ánh mắt của cô nhìn cô cười nhẹ, trong mắt là tình cảm sâu đậm không hề che dấu. Chu Thiến cảm nhận được hơi thở