Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343019
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3019 lượt.
của Triệu Hi Thành trở nên nặng nề hơn
Cô nói với Kiều Tranh:
Triệu Hi Thành nhìn Kiều Tranh, giọng gay gắt
- Chỉ cần liên quan đến Thiệu Lâm, tôi sẽ không khoanh tay đứng nhìn!
- Thiệu Lâm là vợ tôi, không liên quan đến anh
Kiều Tranh cười lạnh:
- Nghe nói hai người đang làm thủ tục li hôn
- Anh…
Triệu Hi Thành nắm chặt tay có vẻ như lại chuẩn bị vung lên nhưng Kiều Tranh lạnh lùng nhìn anh, không chút yếu thế
Chu Thiến vội chen vào giữa bọn họ, tay Triệu Hi Thành dần dần hạ xuống, Kiều Tranh cũng quay mặt đi.
- Xin hai người bình tĩnh một chút, đây là chỗ em ở, các anh muốn em bị bàn tán sao?
Cô nhìn sang Kiều Tranh:
- Kiều Tranh, em biết anh quan tâm em, nhưng xin anh đừng lo chuyện này, Hi Thành là người thế nào em sẽ cố gắng hiểu, em sẽ không làm khó chính mình nhưng em cũng không muốn dễ dàng buông tay
Cô nhìn về phía chân trời khẽ nói:
- Tình cảm giữa em và anh ấy em cũng không dễ dàng buông tay được. Giờ, trong lòng em không bao giờ còn có Kiều Tranh nữa…
Sắc mặt Kiều Tranh trong nháy mắt trở nên trắng bệch, sự bi thương trong mắt anh khiến Chu Thiến vô cùng khổ sở nhưng cô biết, nếu không làm anh ấy hết hi vọng với Tống Thiệu Lâm thì anh sẽ mãi mãi không thể hạnh phúc
- Thiệu Lâm, thì ra em có thể tàn nhẫn như vậy
Kiều Tranh cúi đầu, nhẹ giọng nói.
- Bởi vì em không còn là Thiệu Lâm của quá khứ
- Không, em vẫn là em, chỉ là trong lòng em không hề yêu anh…
Đôi mắt sâu của Kiều Tranh như động đen không đáy, tĩnh mịch vô cùng không chút ánh sáng, trống rỗng lộ ra sự tuyệt vọng tận cùng. Anh lặng lẽ xoay người, bóng dáng cứng ngắc đầy sự cô tịch, cảm giác như trong nháy mắt bị cướp hết mọi hi vọng khiến Chu Thiến suýt khóc.
Cô cũng biết giờ mình hẳn là nên ngoan tâm, lặng lẽ để anh rời đi. Nhưng bóng lưng anh cô đơn như vậy, người đàn ông ấy đã cho cô sự ấm áp vô tận nhưng cô lại trả lại anh sự tàn nhẫn xót xa
Chu Thiến không nhịn được bước lên một bước nhưng vừa bước lên thì phía sau có một bàn tay lớn nắm chặt tay cô. Triệu Hi Thành nhẹ kéo cô về phía mình:
- Để anh ấy đi thôi, đừng để anh ấy có chút hi vọng nào nữa, như thế mới là chuyện tàn nhẫn nhất với anh ấy
Bọn họ lẳng lặng nhìn Kiều Tranh đi đến bên xe, ánh mặt trời yếu dần chiếu lên người anh, bóng đen cô đơn trải dài trên mặt đất
Kiều Tranh lên xe, nhìn chằm chằm vào bóng dáng đã khắc sâu vào tâm trí mình qua gương chiếu hậu. Nếu nhất định anh không thể có được cô thì vì sao lại để cho anh gặp cô? Mũi anh cay cay, cuối cùng không thể khắc chế, nước mắt lặng lẽ chảy xuống. Vận mệnh đang trêu đùa anh sao? Sao chỉ là gặp gỡ thoáng qua
Anh thu hồi tầm mắt, khởi động xe, bóng người yểu điệu càng lúc càng xa, càng lúc càng mơ hò. Anh không khỏi nhớ lại lần đầu tiên gặp nhau, dưới gốc anh đào, hoa rơi đầy trời, như trong giấc mơ, cô như ánh sáng chiếu rọi lòng anh sau đó cười thản nhiên với anh…
Miệng cười rực rỡ như hoa đó, thì ra chính là vết thương khắc sâu trong lòng anh
Chu Thiến nhìn bóng xe biến mất ở góc đường rồi mới quay đầu lại
Vừa quay đầu đã thấy đôi mắt vui mừng của Triệu Hi Thành đang nhìn mình chăm chú. Anh kìm lòng không đậu cầm tay cô, khóe miệng không dấu được ý cười:
- Thiệu Lâm, hôm nay nghe được em nói những lời này anh thực sự rất vui. Em vẫn luôn lý trí như vậy, bình tĩnh như vậy đến độ anh không thể không hoài nghi địa vị của mình trong lòng em. Giờ anh đã hiểu trong lòng em có anh, cái này dáng vui hơn tất cả mọi thứ
Anh nhìn cô, đôi mắt đen thâm thúy sáng bừng, bên trong chiếu ra bóng dáng của cô.
Chu Thiến rút tay về nhẹ giọng hỏi:
Anh nhìn phía trước, phối hợp với bước chân của cô:
- Thiệu Lâm, anh phải hiểu em nhưng em cũng phải cho anh cơ hội chứ đúng không? Giờ anh muốn biết mỗi ngày em làm gì, em sẽ không từ chối anh đúng không?
Anh quay đầu nhìn cô cười, tay nắm tay cô càng chặt, mười ngón tay đan vào nhau, Chu Thiến có thể cảm nhận được lòng bàn tay nóng rực và chút mồ hôi của anh
Là vì thời tiết nóng bức hay là vì anh lo lắng? Chu Thiến không có đáp án nhưng nhìn đôi mắt đầy hi vọng của anh, câu từ chối không thể nói thành lời
Hơn nữa, vì sao phải từ chối? Cho dù là cho hai người một lần nữa hiểu lẫn nhau, một lần nữa làm lại thì có cái gì không tốt?
- Chỗ em ở rất đơn sơ, chỉ sợ anh không quen. Chu Thiến nói
- Kì lạ, đại tiểu thư như em có thể quen thì sao anh không thể quen?
Tuy rằng nói như vậy nhưng khi Triệu Hi Thành tới phòng cô thì thực sự không quen. Nơi này không phải anh chưa từng tới, trước kia chủ thuê nhà nhân lúc các cô không ở nhà đã mở cửa cho anh vào xem nhưng khi đó anh chỉ đứng ở cửa liếc vội vào trong mấy lần đã bị căn phòng đơn sơ làm cho chua xót đến tột cùng, vội bước ra ngoài
Nhưng hôm nay, anh đứng trong gian phòng nhỏ hẹp này, nhìn trần nhà mốc meo, cảm giác trần nhà lúc nào cũng