Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3151 lượt.
ời nữa cơ
Chu Thiến cười khẽ vỗ đầu anh:
- Nói hươu nói vượn, con còn ở trong bụng sao đã biết cười
Triệu Hi Thành nắm tay cô rồi hôn lên đôi bàn tay của cô, sau đó ngồi sát bên cạnh cô. Anh nhìn cô với ánh mắt dịu dàng. Anh ôm cô vào lòng, khẽ hôn lên trán cô:
- Thiệu Lâm, có thể ở bên em và con thế này thật tốt
Chu Thiến tựa vào lòng anh, em bé lại đạp, Chu Thiến cười nghĩ: “Con yêu, có phải con cũng cảm thấy rất hạnh phúc không?”
Cảm giác ngọt ngào dâng trào, cô cũng ôm Triệu Hi Thành thật chặt
Ngày hôm sau, Chu Thiến và Triệu phu nhân thương lượng chuyện đặt tên, thì ra hai ông bà cũng nghĩ rất nhiều cái tên, có một số cái tên còn là do Triệu lão gia phải tra từ điển rất lâu mới nghĩ ra. Cuối cùng cảm thấy cái tên Thế Duy do Triệu lão gia đặt là hay nhất. Triệu lão gia thấy tên mình nghĩ được mọi người khen ngợi thì rất vui mừng
Chuyện đặt tên đã xong.
Mỗi tháng Chu Thiến đều đến bệnh viện kiểm tra một lần. Kết quả kiểm tra rất tốt, thai nhi rất khỏe mạnh, Chu Thiến cũng vậy. Chỉ là bác sĩ dặn cần phải đi lại nhiều, đến lúc sinh cũng dễ dàng hơn. Nhưng giờ là mùa đông, bên ngoài rất lạnh, Triệu phu nhân lo Chu Thiến bị cảm lạnh thì rất phiền toái. Chỉ cần lúc nào có mặt trời ấm áp thì mới sai người hầu đưa Chu Thiến đi dạo một lát. Cuối tuần Triệu Hi Thành ở nhà, nếu thời tiết tốt thì cũng sẽ đưa cô ra công viên đi dạo.
Bọn Tiểu Mạt, Triệu Viện Viện lúc rảnh rỗi cũng tới Triệu gia thăm cô, cùng cô nói chuyện phiếm. Giờ bọn họ đã thành stylist thực tập của Yêu Ti Lệ, qua ba tháng thực tập thì sẽ chính thức trở thành stylist làm việc ở lầu hai. Mọi người kể chuyện công ty gần đây cho Chu Thiến nghe, cũng nói lại tình hình chung của mọi người cho Chu Thiến biết.
Hôm nay,bọn họ cũng cùng nhau đến Triệu gia. Ba người tụ tập trong phòng Chu Thiến. Vừa uống sữa vừa ăn điểm tâm, vừa nói chuyện phiếm.
Triệu Viện Viện ăn một miếng bánh ngọt rồi khen:
- Thiệu Lâm, bánh ngọt nhà cậu còn ngon hơn cả cửa hàng nữa đó.
Tiểu Mạt cười nói:
- Triệu Viện Viện, mình biết mà, cậu vì thèm ăn bánh ngọt nhà Thiệu Lâm nên mới muốn đến mà.
Triệu Viện Viện cợt nhả:
- Ha ha, đây cũng là một lý do. Nhưng quan trọng nhất vẫn là đến thăm Thiệu Lâm.
Chu Thiến cười:
- Mọi người cứ thường xuyên đến đây nhé, mình vui lắm. Ngày nào cũng ở trong nhà thực ra rất buồn.
Tiểu Mạt uống một ngụm sữa rồi nói:
- Thiệu Lâm, cậu thật lợi hại, rời khỏi công ty lâu thế rồi mà vẫn còn có khách nhớ cậu
- Ô thế á?
Nghe chuyện còn có khách nhớ đến mình thì Chu Thiến vẫn rất vui vẻ.
Triệu Viện Viện nói:
- Đúng thế, mới ngay hôm qua thôi. Một đám con gái đến, trong đó có một cô gái cố ý tìm cậu.
Nhắc đến người khách đó, Tiểu Mạt nhíu mày:
- Cô gái đó cũng lại lắm. Lúc ấy là Lý San làm móng tay cho cô ta, cô ta cứ gặng hỏi Lý San chuyện của cậu. Lý San nói cho cô ta rằng cậu mang thai nên xin nghỉ phép. Bởi vì cô ta hỏi cậu nên mình mới để ý nhưng thấy Lý San nói cậu mang thai thì vẻ mặt lại rất lạ.
Triệu Viện Viện nghe Tiểu Mạt nói vậy thì cũng nhíu mày nói:
- Lúc ấy mình đang làm việc nên không để ý lắm, Thiệu Lâm, là khách quen của cậu sao?
Chu Thiến lắc đầu rồi hỏi Tiểu Mạt:
- Người trông thế nào?
Tiểu Mạt nói:
- Tuổi thì hình như lớn hơn cậu một chút, gầy lắm, sắc mặt cũng không tốt lắm
Chu Thiến nghĩ nghĩ, không biết là ai? Chẳng hiểu sao đột nhiên cô lại nhớ đến gương mặt tiều tụy của Văn Phương. Lòng Chu Thiến thoáng bất an. Cô ta từng bị sẩy thai, nếu thực sự là cô ta, lại biết mình mang thai thì nhất định là không ổn rồi. Đứa bé như cảm thấy nỗi bất an của cô mà cũng giật giật. Chu Thiến vuốt bụng như đang an ủi con lại nghĩ: Lo cái gì? Cho dù là Văn Phương thì sao? Giờ cô ta đã tránh xa khỏi cuộc sống của mình, sẽ không gây chuyện được nữa.
Nghĩ vậy, Chu Thiến thở sâu, tâm tình lơi lỏng mà nói chuyện khác với bọn Tiểu Mạt, không nhắc đến chuyện kia nữa.
Chu Thiến nghĩ mãi rồi quyết định sẽ không nhắc chuyện này cho Triệu Hi Thành biết. Dù sao chẳng đầu chẳng đuôi, nhắc tới khó tránh khỏi lại khiến hai người nghĩ đến quá khứ không vui. Hơn nữa, thời gian qua, mọi thứ xung quanh đều rất bình thường, Chu Thiến cảm thấy có lẽ mình đã đa tâm rồi nên cũng dần quên việc này.
Đông đi xuân đến, Chu Thiến đã có thai được 8 tháng, bụng càng lúc càng lớn, tháng nào đi kiểm tra bác sĩ cũng đều nói rất tốt, hẳn là sinh dễ, vẫn luôn nhắc nhở Chu Thiến phải tích cực đi lại mới tốt cho việc sinh nở.
Hôm đó, trời nắng ấm áp, thật sự là ngày đẹp. Chu Thiến nhìn bên ngoài, trong lòng có chút vui vẻ, cô quay đầu nói với Triệu phu nhân:
- Mẹ ơi, thời tiết thích quá, chúng ta đi dạo đi.
Triệu phu nhân nhìn ra bên ngoài, ánh nắng mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ mà chiếu vào mắt thì cười nói:
- Quả đúng là trời đẹp! Nhưng lưng mẹ hơi đau, không đi được, để mẹ bảo Dung tẩu đưa con đi, đi gần đây thôi, đừng có đi xa.
Chu Thiến quan tâm hỏi:
- Mẹ, lưng mẹ không sao chứ?
Triệu phu nhân khoát tay:
- Bệnh cũ thôi