Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343145
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3145 lượt.
, già rồi ai chẳng thế, không sao đâu con.
Nói xong thì gọi Dung tẩu đến nói:
- A Dung, bà đưa Thiệu Lâm đi dạo nhé, mang nhiều người vào, mang chút nước và đồ điểm tâm nữa nhé. Mang thêm áo khoác nữa, có gió thì đưa Thiệu Lâm khoác luôn, sắp sinh rồi đừng để bị cảm.
Dung tẩu nhất nhất nghe lời, gọi người hầu chuẩn bị đồ cho tốt rồi chọn vài người thận trọng đi theo.
Triệu phu nhân vẫn rất lo lắng, lại bắt Dung tẩu đưa thêm hai vệ sĩ đi cùng.
Chu Thiến từ lúc mang thai tới giờ mỗi khi đi ra ngoài đều tiền hô hậu ủng như thế. Biết Triệu phu nhân cũng chỉ là lo lắng cho hai mẹ con nên dù cô không quen nhưng vẫn không nói gì. Đoàn người chậm rãi đi ra ngoài.
Khu này đều là các nhà giàu, bình thường ít xe cộ, người qua lại nhưng cây cối thì rất đẹp. Không xa còn có một công viên nhỏ. Dung tẩu cẩn thận đỡ Chu Thiến đi về phía công viên.
Ánh mặt trời rất nhu hòa khiến người rất thoải mái, lại thêm cả mùa đông vừa rồi Chu Thiến hầu như chỉ ở trong nhà, đi ra ngoài như vậy khiến cô rất vui. Cô chậm rãi bước đi, nhìn trời xanh mây trắng, cây xanh, nhìn cây đào nhà ai đang nở mà cười vui vẻ. Dung tẩu thấy cô vui như vậy thì cũng mỉm cười. Mọi người nói nói cười cười như đang đi du xuân vậy.
Ngay lúc ai nấy đều thoải mái hưởng thụ cảnh đẹp thì đột nhiên một chiếc xe lao nhanh đến rồi phanh kít một tiếng ở ngay bên cạnh. Không đợi mọi người phản ứng lại, xe mở ra, một đám người mặc áo đen ùa ra, vẻ mặt hung tợn, tay cầm côn sắt, gặp ai đánh người đó. Một người trong đó chỉ vao Chu Thiến hét lớn:
- Chính là người đó, bắt lấy cô ta!
Chu Thiến hoảng sợ, tim đập loạn.
Đã xảy ra chuyện gì?
Tay Dung tẩu nắm tay Chu Thiến run lên, sợ đến mức nói năng lắp bắp:
- Thiếu phu nhân… chỉ sợ… chỉ sợ là bắt cóc… chạy mau… chạy mau…
Vừa nói vừa kéo Chu Thiến chạy đi. Bọn người đó vội vã đuổi theo. Đám người hầu đều là phụ nữ, chưa từng gặp tình cảnh này, nhất thời đều hoảng loạn, la hét chạy toán loạn, đều bị đám người kia đuổi theo mà đánh đập.
Hai vệ sĩ là người phản ứng lại đầu tiên nhưng vì đi sau lại thêm giờ rất loạn nên nhất thời cũng không kịp đến bên cạnh Chu Thiến. Mà đối phương lại rất đông, hiển nhiên là đối tượng khó đối phó, bọn họ vây lấy hai người không cho thoát thân.
Dung tẩu kéo Chu Thiến chạy, vừa chạy vừa lấy điện thoại trong túi ra, định gọi về nhà nhưng vì quá sợ hãi nên tay không cầm chặt, điện thoại rơi xuống, định nhặt lại nhưng đã có người chạy theo nên không lấy được. Dung tẩu đành phải vội vàng kéo tay Chu Thiến chạy thật nhanh, mong sẽ có người giúp đỡ.
Chu Thiến mang thai 8 tháng, người đi lại không tiện, lại thêm bị hoảng sợ nên chạy vài bước là đã thấm mệt, rất muốn dừng lại nhưng những kẻ kia quá hung hãn, nếu bị bắt thì vận mệnh không biết sẽ thế nào. Vừa nghĩ đến đó, cô lại cắn răng mà chạy.
Dung tẩu vừa chạy vừa hô cứu mạng nhưng nơi đây toàn các biệt thự tường cao cổng sâu, khó mà có ai nghe được. Một người phụ nữ có thai, một bà già hơn 50 tuổi có thể chạy đi đâu, chưa bao lâu đã bị người đuổi theo.
Đám người bịt mặt vung gậy gộc đập vào lưng Dung tẩu. Dung tẩu kêu lên rồi té ngã xuống đất Chu Thiến hoảng sợ hét:
- Dung tẩu!
Dung tẩu quỳ rạp trên đất mà ho khan, muốn đứng dậy mà không dậy nổi. Nhìn đám người tiếp cận Chu Thiến mà hoảng sợ phát khóc.
Hai gã mặc đồ đen kéo Chu Thiến lên xe, Chu Thiến cực kì sợ hãi mà ra sức giãy dụa, kêu la:
- Buông ra! Buông ra! Các ngươi là ai, mau buông ta ra.
Tay bọn họ như kìm sắt mà kẹp chặt lấy tay cô như xách cô lên xe vậy. Chu Thiến hoàn toàn không thể giãy dụa, kêu lớn:
- Cứu mạng! cứu mạng!
Cách đó không xa một kẻ nghe được cô kêu thì nhíu mày, bước nhanh đến bên cô, sau đó lấy ra một chiếc khăn tay chuẩn bị sẵn rồi nhét vào miệng Chu Thiến. Chu Thiến cảm thấy mùi gay gay xông thẳng lên óc, sau đó hai mắt tối sầm, không biết gì nữa.
Đám người kia nhanh chóng đưa Chu Thiến lên xe rồi rút quân. Toàn bộ quá trình nhanh chóng sạch sẽ, chưa đến 10 phút.
Những người còn lại hoặc là bị đánh bất tỉnh hoặc là bị thương không thể động đậy chỉ có thể trơ mắt nhìn thiếu phu nhân bị bắt đi mà không có cách gì. Mãi đến sau có người qua đường thấy tình cảnh thì mới gọi báo cho Triệu gia.
Nhận được tin, Triệu phu nhân ngất xỉu ngay tại chỗ. Dung tẩu cũng khóc lóc gọi điện thoại cho Triệu Hi Thành, bà vừa vội vừa sợ nên nói không được rõ rang nhưng dù là không rõ thì cũng đủ khiến Triệu Hi Thành hoảng sợ.
- Cậu chủ, cậu mau về đi… thiếu phu nhân… bị mấy kẻ bịt mặt … bắt đi rồi!
Triệu Hi Thành vội vã quay về nhà, nhìn thấy mọi nười đều bị thương, thậm chí có vệ sĩ còn bị đánh gãy xương thì tim như vọt ra ngoài:
- Thiệu Lâm đâu? Thiệu Lâm sao rồi!
Anh trừng mắt nhìn Dung tẩu, mắt đỏ vằn lên vô cùng đáng sợ, giọng nói khiến người khác thấy đau lòng. Dung tẩu dựa vào ghế, lưng bị đánh như đang bị lửa đốt đau rát, bà nhìn Triệu Hi Thành mà rơi nước mắt.
- Cậu chủ, thiếu phu nhân bị một đám người bị mặt bát đi rồi.
- Bắt đi!
Đầu Triệu Hi Thành như nổ t