Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343147
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3147 lượt.
ung, sắc mặt tái mét lại.
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Anh hét lớn, trong lòng hoảng hốt đến cùng cực, nhất thời đầu óc trống rỗng, người cũng run rẩy.
- Hi Thành, bình tĩnh một chút! Đây là bắt cóc! Bọn cướp nhất định sẽ gọi điện đến đòi tiền chuộc.
Lúc này Triệu lão gia từ bên ngoài bước vào, bình tĩnh nói lời này như khiến cho Triệu Hi Thành ổn định lại bản thân không ít.
- Cha
Triệu Hi Thành vội bước lên,nắm chặt tay cha như muốn tìm chút sức mạnh từ đó.
Mắt Triệu Hi Thành đã đỏ lên, môi run run:
- Thiệu Lâm đang mang thai, đã 8 tháng…
Triệu Quốc Xương vỗ vai anh nhẹ nhàng nói:
- Bọn chúng muốn tiền, sẽ không làm hại đến Thiệu Lâm đâu.
Lúc này, Triệu phu nhân cũng đã tỉnh lại, bà chạy ra ngoài, nhìn thấy chồng như nhìn thấy hi vọng, bà vội chạy về phía ông khóc:
- Quốc Xương, làm sao bây giờ, Thiệu Lâm sắp sinh, nó bị hoảng sợ thế này không biết có nguy hiểm gì không. Đều là tại tôi, tôi không nên cho nó ra ngoài, đều là tôi nghĩ không cẩn thận.
Triệu Quốc Xương an ủi vợ:
- Không sao đâu, Thiệu Lâm là đứa trẻ kiên cường, con bé sẽ biết tự chăm sóc mình.
Triệu Hi Thành ép mình phải tỉnh táo. Giờ anh không thể hoảng loạn, anh hoảng loạn thì sao cứu được Thiệu Lâm? Anh cố gắng không nghĩ đến tình trạng của Thiệu Lâm lúc này nhưng mồ hôi lạnh trên lưng đã tẩm ướt áo anh. Anh hít sâu, áp chế sự lo lắng sợ hãi lại, ép mình phải tỉnh táo. Anh hỏi vệ sĩ:
- Lúc ấy chuyện xảy ra thế nào?
Bác sĩ tư của Triệu gia đã đến băng bó vết thương cho mọi người, vệ sĩ kia nhịn đau nói:
- Lúc ấy đột nhiên có một chiếc xe chạy đến, rất nhiều người ùa tới, một đám người thì bắt cóc thiếu phu nhân, một số khác thì vây đánh chúng tôi, rất nhanh chóng.
- Như vật thì nhất định là đã có kế hoạch, âm mưu từ trước.
Vệ sĩ kia gật đầu đồng ý. Triệu Hi Thành đập bàn, chén đĩa trên bàn loảng xoảng, trong mắt anh là lửa giận hừng hực như con thú điên cuồng.
Bất kể là ai nhưng dám có âm mưu làm tổn thương Thiệu Lâm, nếu Thiệu Lâm có chuyện gì thì anh nhất định sẽ không tha cho bọn họ.
Anh nói với vệ sĩ:
- Giờ tôi sẽ đưa mấy người đi bệnh viện nhưng ai hỏi thì chỉ được nói là té ngã thôi
Chuyện này tạm thời không thể kinh động đến công an được
Vệ sĩ nói:
- Cậu chủ yên tâm, tôi biết nên làm gì
Triệu phu nhân nước mắt lưng tròng nhìn con:
- Giờ phải làm sao đây?
Triệu Hi Thành nắm tay mẹ:
- Trước tiên cứ chờ bọn chúng gọi điện thoại đã, bọn chúng không thể nào vô duyên vô vớ bắt Thiệu Lâm đi được, bọn chúng nhất định sẽ gọi điện thoại.
Triệu Quốc Xương gọi Triệu Hi Thành đến:
- Chúng ta cũng không thể hoàn toàn bị vây ở thế bị động được, giờ phải phái người điều tra. Những người dám lên âm mưu này nhất định không phải là tổ chức mình thường được, nhất định sẽ có dấu vết.
Triệu Hi Thành gật đầu:
- Con cũng nghĩ vậy, con sẽ phái người điều tra, tranh thủ cứu Thiệu Lâm càng sớm càng tốt
Mắt Triệu Quốc Xương lóe ra tia sáng sắc lạnh:
- Dám dở trò với Triệu gia ta, đúng là chán sống.
Chu Thiến lặng lẽ tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong một nhà máy bỏ hoang, hai tay hai chân đều bị người trói chặt. Chu Thiến giật giật, dây thừng thực sự rất chặt, cô giãy vài lần mà đã thở hồng hộc nên cũng đành thôi. Cô kiểm tra lại người mình, may mà ngoài đầu hơi choáng thì cũng không có gì bất ổn, còn có thể cảm nhận được thai đạp, con hẳn là không sao. Chu Thiến thở phào nhẹ nhõm
Chu Thiến nhìn quanh, nơi này diện tích rất lớn, khắp nơi đều là rỉ sắt tro bụi, dầu mỡ đầy đất, góc nhà mạng nhện giăng đầy, xem ra đã lâu không có người đến. Mà đám người áo đen kia chẳng biết là đã đi đâu nhưng có thể nghe được loáng thoáng tiếng đi lại bên ngoài, hẳn là đang canh giữ ở bên ngoài
Chu Thiến giờ đã hiểu, mình bị bắt cóc. Trước kia xem TV thường thấy cảnh người nhà giàu bị bắt cóc tống tiền chỉ là không ngờ tình huống cẩu huyết này lại có ngày xảy ra với mình
Người bị trói thường có hai kết cục, một là bọn cướp nhận được tiền rồi được thả đi, một loại khác thì là con tin bị giết. Nghĩ vậy, lòng Chu Thiến run lên, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Có lẽ là cảm nhận được sự sợ hãi của mẹ mà thai nhi trong bụng cũng đạp đạp vài cái
Chu Thiến hít thật sâu, tự an ủi mình: đừng sợ đừng sợ, Hi Thành nhất định sẽ không để chuyện đó xảy ra, Hi Thành nhất định sẽ đến cứu hai mẹ con, bọn họ sẽ bình an trở về. Cô nói đi nói lại câu đó vài lần như đang an ủi mình và an ủi con. Dần dần, cảm xúc của cô cũng bình ổn trở lại, thai nhi trong bụng cũng trở nên yên tĩnh lại
Vừa dứt lời, Văn Phương đã vung tay tát Chu Thiến.
Mặt Chu Thiến bị cô ta tát mà lệch qua một bên, gò mà trắng nõn nhất thời ửng đỏ
Văn Phương ngồi xổm xuống vỗ vỗ mặt cô nói:
- Ai ôi, nhìn khuôn mặt đáng yêu chưa này, vừa khẽ chạm vào đã đỏ rồi. Triệu gia chăm cô như chăm bảo bối, chăm cô cả người cao quý, giờ lại còn mang thai…
N