Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1343117

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3117 lượt.

như dại ra, thế giới trống rỗng…
Tống phu nhân gào khóc ở bên cạnh, Tống Trí Hào kéo vợ qua trách:
- Văn Phương là chuyện quá khứ, lần này là ngoài ý muốn, sao bà có thể trách Hi Thành được, nó đã hết lòng rồi
Nói xong lại quay đầu nói với Triệu Quốc Xương:
- Vợ tôi quá đau lòng nên nhất thời nói năng linh tinh, xin đừng để bụng.
Triệu Quốc Xương nhìn Tống phu nhân đang gào khóc lại nhìn qua Triệu Hi Thành như mất hồn mà thở dài rồi lắc đầu
Bên kia, Tống phu nhân vẫn gào khóc:
- Tôi không nói bừa, tôi không nói sai gì cả. Là nó hại chết Thiệu Lâm, Thiệu Lâm đáng thương của tôi…
Tống Trí Hào vội kéo bà qua một bên, ép bà ngồi xuống ghế rồi không cho bà nói thêm gì. Tống phu nhân giận dữ:
- Con gái ông đã bị người hại chết mà một câu ông cũng không dám nói sao?
Tống Trí Hào thẹn quá hóa giận:
- Tôi bảo bà im mồm
Tống phu nhân thấy chồng vô tình như vậy lại càng đau lòng, bà ôm mặt khóc. Bạch Tư Mẫn vội tới an ủi.
Triệu Hi Thành sụp xuống như sắp chết nhưng lúc này ai cũng đau lòng, không ai đến bên anh
Cũng không biết qua bao lâu, đèn trong phòng mổ tắt, bác sĩ mệt mỏi đi ra. Nhìn thấy bác sĩ, Triệu Hi Thành run lên, lảo đảo đứng dậy, vọt tới bên bác sĩ. Mọi người cũng đều vây lại.
Bác sĩ nhẹ nhàng nói:
- Mọi người đi gặp bệnh nhân lần cuối đi, đừng đi nhiều người, chỉ được ba người thôi
Còn chưa nói xong, Triệu Hi Thành mặt không chút máu mà chạy vào. Triệu Hi Tuấn cũng đi theo, Triệu phu nhân thì té xỉu, Tống Trí Hào sợ vợ nói điều khó nghe nên kéo áo bà không cho bà vào. Bạch Tư Mẫn an ủi Tống phu nhân rồi bảo để mình vào thay.
Ba người qua hành lang đi vào phòng giải phẫu, thấy trên giường là Chu Thiến đắp chăn trắng mỏng, trên chăn loang lổ vết máu, mặt cô tái mét như chăn. Ba người đều rơi nước mắt






Trong phòng bệnh vô cùng tĩnh mịnh, chỉ có tiếng máy điện tâm đồ chạy theo quy luật
Triệu Hi Thành đi từng bước vào phòng, mỗi bước đi như có đao chém, đau thấu tim gan. Thân thể anh run rẩy, mặt không chút máu, trong mắt là sự đau đớn khôn cùng. Anh đi đến bên Chu Thiến, Chu Thiến chỉ nhìn anh, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đẹp vốn ảm đạm lúc này lại lóe ra tia sáng lạ thường tựa như ánh sáng cuối cùng của cuộc đời
Cô nhìn anh, đôi môi tái nhợt khẽ mỉm cười, chậm rãi vươn tay. Triệu Hi Thành vội nắm tay cô, bàn tay lạnh lẽo của cô khiến tim anh như đông cứng lại.
- Hi Thành, xem con của chúng ta chưa, bé tí, em chẳng biết là giống ai nữa…
Giọng cô nhỏ bé mà dịu dàng, lặng lẽ vang lên trong căn phòng yên tĩnh
- Thiệu Lâm, đừng nói vậy, xin em… đừng rời bỏ anh, xin em đừng rời bỏ anh…
Anh hôn lên khuôn mặt cô, hôn lên môi cô, nức nở khóc, nước mắt của bọn họ hòa lẫn vào nhau như muốn cuốn đi những bi thương, tuyệt vọng khôn cùng.
- Thiệu Lâm, đừng mà, Thế Duy nhỏ như vậy, con không thể không có mẹ, sao em có thể nhẫn tâm bỏ mặc con, con thậm chí còn chưa được nhìn em một lần, Thiệu Lâm, sao em lại nhẫn tâm… Còn cả anh nữa, nhớ lại những ngày tháng vui vẻ của chúng ta, chúng ta cùng đi dạo dưới ánh trăng, chúng ta nói chuyện phiếm trong hoa viên, em đã nói là rất thích những ngày như vậy… Chúng ta có cả đời nữa… Căn phòng lớn như vậy, anh không muốn ở một mình… Còn cả những chậu hoa trên lan can, anh sao chăm sóc hết được, hoa sẽ chết … Thiệu Lâm, Thiệu Lâm, bên cạnh anh sao có thể vắng em. Anh không dám tưởng tượng những ngày đó… Chúng ta khó khăn lắm mới có được hạnh phúc, mọi thứ đều rất tuyệt vời, chúng ta có thể hạnh phúc cùng con lớn lên, Thiệu Lâm, xin em, xin em đừng đi…
Anh nói năng lộn xộn, trong mắt đầy những sợ hãi, bi thương, nước mắt rơi không ngừng, thấm ướt mặt cô, làm bỏng tim cô. Bạch Tư Mẫn đứng phía sau ôm mặt khóc. Triệu Hi Tuấn cũng đứng ở bên kia khóc nhìn cô, anh nhìn cô thật sâu như muốn khắc hình ảnh của cô vào lòng
- Chúng ta còn định đi du lịch, chẳng phải em muốn đi Cửu Trại Câu, em đã nói chờ con lớn một chút cả nhà chúng ta đi du lịch, Thiệu Lâm, Thiệu Lâm… em đã từng nói sao lại nuốt lời, đừng đi, đừng đi… đừng rời bỏ anh…
Trong mắt anh đầy sự cầu xin, vẻ mặt sợ hãi kích động vô cùng. Triệu Hi Thành như thế này Chu Thiến chưa từng thấy, giờ cơ thể cô như cây gỗ chết. Mọi đau đớn đều không còn, chỉ còn sự đau đớn trong lòng thì đang cắn xé tâm hồn cô.
- Hi Thành, đừng đau lòng… em sẽ không đi… em sẽ luôn ở bên cạnh anh…
Cô khóc nhọc vươn tay, run run xoa mặt anh, khẽ lau nước mắt cho anh nhưng nước mắt của cô lại càng đong đầy:
- Em sẽ cùng anh, cùng Thế Duy… Em còn phải sinh em cho Thế Duy nữa… để bọn chúng chơi với nhau… em sẽ không chết… đừng quá đau lòng… đàn ông mà khóc như vậy thì Thế Duy sẽ cười anh đấy
Chu Thiến yếu ớt nói, mỗi lời nói như lấy đi hết sức lực của cô, yếu ớt vô cùng nhưng cô vẫn mỉm cười mà nói. Hai mắt nhìn anh đầy lưu luyến, buồn thương. Cô rất không nỡ rời khỏi anh, rời khỏi con nhưng cô biết, thời