Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343111
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3111 lượt.
Trí Hào nhìn con gái nằm trên giường mà lòng cũng đau đớn.
Chỉ có Triệu Hi Thành lúc này lại yên lặng đến ngạc nhiên. Anh nắm tay Chu Thiến không buông, chỉ lặng lẽ nhìn cô, hai mắt dại ra. Đứa trẻ bên cạnh như cũng cảm nhận được mẹ đã rời xa mà đột nhiên khóc òa. Nhưng tiếng khóc này cũng không khiến Triệu Hi Thành chú ý. Anh vẫn nhìn cô không chớp mắt, như thể cứ nhìn cô thế này, giây lát sau cô sẽ tỉnh lại, nhìn anh mỉm cười, dịu dàng gọi anh một tiếng: – Hi Thành.
Nhưng bất kể anh thầm gọi cô thế nào, đôi mắt như ngọc kia mãi mãi không mở ra nữa…
Thiệu Lâm, Thiệu Lâm, Thiệu Lâm… em vẫn rời bỏ anh mà đi, giờ đây anh biết phải tìm em nơi đâu…
Đã không còn em nữa, anh sẽ thế nào đây, anh… không dám nghĩ…
Thiệu Lâm….
……
Chu Thiến mở to mắt, phát hiện mình đang nằm trong bóng đêm, bốn phía im ắng, giơ tay lên không nhìn thấy ngón tay nhưng dần dần, mắt cô đã thích ứng được với bóng tối, phát hiện xung quanh có rất nhiều cây cối, có lẽ là một bìa rừng nhỏ.
Lòng cô đầy nghi hoặc, thế là làm sao? Cô chẳng phải vừa mới ở trong bệnh viện sao? Sao lại đến đây? Hi Thành đâu? Hi Tuấn đâu? Con yêu đâu? Sao chỉ có mình cô ở đây
Còn nữa, cô không phải đã chết sao? Sao lại tỉnh lại? Chẳng lẽ cô được cứu sống? Nhưng cũng không đúng, chữa trị phải ở trong bệnh viện, sao có thể một mình ở đây?
Lòng cô hoảng hốt, chẳng lẽ đây là nơi chôn thân của cô? Cũng không đúng, cô nằm trên đất, không có bia mộ gì xung quanh, Triệu gia tuyệt đối sẽ không đối xử với cô như vậy!
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Chu Thiến hoàn toàn không hiểu.
Cô cẩn thận đứng dậy, vừa cử động thì phát hiện trên đùi và trán hơi đau đau, vươn tay sờ thì thấy dấp dính, chắc là chảy máu. Quái lạ, vết thương này là từ khi nào?
Bốn phía có tiếng động nhỏ, tiếng côn trùng kêu, tiếng gió thổi lá cây xào xạc, trong đêm tối này có vẻ âm trầm đáng sợ. Chu Thiến không khỏi rụt vai lại
Cô định đứng lên nhưng chân rất đau, trong đêm tối lại không thấy rõ được vết thương, cũng không thể nhìn rõ đường. Cô nghĩ, mọi chuyện chờ trời sáng rồi tính. Cô không dám cử động, an vị một chỗ, cũng may thời tiết ấm áp nên không bị lạnh
Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, ánh trăng cong cong hình lưỡi liềm, ánh sao như ngọc trên bầu trời đêm, tựa như vô số đôi mắt đang nháy mắt tinh nghịch. Giờ mới là mùa xuân sao lại có nhiều sao vậy? Thật là lạ
Nhìn một hồi, cơn mệt mỏi ập tới, bốn phía vẫn vô cùng im ắng, cô không cảm thấy nguy hiểm nên lại nằm xuống đất, dù sao người cũng bẩn rồi, cứ đơn giản là được, cứ ngủ một giấc đã, lấy lại tinh thần để mai con đối mặt với mọi chuyện khó hiểu này
Trên đất có cỏ, nằm hơi nhặm nhưng cô cũng đành chịu, cơn buồn ngủ ập đến, cô chậm rãi khép mắt lại.
Bất kể thế nào, được sống đã là một niềm hạnh phúc.
- Này, tỉnh lại đi, tỉnh lại đi!
Có người cứ vỗ vỗ mặt Chu Thiến như thể không lay tỉnh cô thì không tha, mặt cô bị vỗ đến nóng rát
Lòng Chu Thiến dâng lên cảm giác tức giận, muốn đánh thức tôi thì có cần vỗ mặt tôi thế không, quá không tôn trọng người khác! Cô vươn tay nắm tay người nọ, miệng làu bàu:
- Đừng đánh nữa, tôi…
Chu Thiến mở mắt ra thì thấy ngay khuôn mặt của một người trẻ tuổi, người nọ thấy cô tỉnh lại thì cười:
- Châu Châu, sao lại ngủ ở đây, chắc lạc đường đúng không! Em đã lớn thế này rồi sao lại không nhớ được đường?
Ngữ khí rất thân thiết
- Châu Châu?
Lòng Chu Thiến dâng lên một dự cảm, không thể chứ…
Chu Thiến lập tức cúi đầu nhìn lại mình, quần áo cũ nát, cái này không tính nhưng làn da vốn trắng nõn cũng chẳng còn mà thay vào đó là làn da vàng vọt, đôi tay này cũng chẳng phải là đôi tay thon dài của Tống Thiệu Lâm nữa
Không thể nào… Chu Thiến kinh hoảng.
Người kia lắc đầu, tặc lưỡi:
- Còn quên cả tên mình nữa! Bảo em ngốc thật đúng là không sai tí nào, chẳng hiểu sao có thể sống được bao nhiêu năm như vậy
Chu Thiến chỉ kinh ngạc nhìn người kia, nhìn đôi môi anh ta đóng rồi lại mở, lòng nghĩ: không thể nào… sao có thể cẩu huyết như vậy được.
Người nọ cũng chẳng để ý đến vẻ mặt thảng thốt của cô cho lắm, dường như như vậy là chuyện rất bình thường. Sau đó anh ta lại nhìn vết thương trên người cô rồi nói:
- Vết thương nghiêm trọng như vậy, anh cõng em về, bảo bác sĩ Lưu trong thôn khám cho em
Nói xong ngồi xổm xuống trước mặt cô
Chu Thiến vẫn nhìn anh ta ngẩn người, vẫn còn chưa lấy lại được tinh thần
Người nọ mất kiên nhẫn quát:
- Anh nói anh cõng em về, nghe không hiểu à? Đặt tay lên vai anh, dựa vào lưng anh
Bị anh ta quát vậy thì Chu Thiến mới tỉnh táo lại một chút, cô nghĩ, bất kể thế nào, rời khỏi đây rồi tính, hơn nữa vết thương trên người vẫn phải chữa trị
Chu Thiến theo lời anh ta nói, dựa vào lưng anh ta. Anh chàng kia đứng dậy, cõng cô đi về phía trước, có lẽ cõng cô với anh ta chỉ là chuyện đơn giản. Chu Thiến nhìn cánh tay gầy trơ xương của mình mà nghĩ, khó trách anh ta cõng mình dễ dàng như vậy. Khối cơ thể này thật quá gầy
Người nọ nhanh chóng đ