Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3114 lượt.
y quả thực có chút phiền phức nhưng cô nghĩ, chỉ cần nói rõ mọi chuyện cho anh thì nhất định anh sẽ nhận cô. Thay đổi hình dáng nhưng cô vẫn là cô mà, cô không tin Triệu Hi Thành vì cô thay đổi hình dáng mà sẽ không yêu cô.
- Mình nói lời này với con bé này làm gì, nó đâu để ý…
Chu Thiến không quen bị người khác vuốt đầu, cũng may Hổ Tử chỉ vuốt vuốt hai cái rồi lại thu tay về
Thấy mùi thơm của thức ăn bụng cô lập tức réo ọc ọc, Chu Thiến xấu hổ đỏ mặt nhưng may mà cơ thể này bẩn thỉu, đỏ mặt cũng chẳng ai nhìn ra.
Hổ Tử cười lớn:
- Mau ăn đi, bụng em đang kháng nghị kìa
Cảm nhận được thiện chí của Hổ Tử, Chu Thiến cũng không khách khí bưng bát lên ăn. Không biết là vì quá đói hay đồ ăn chốn nông thôn quá thơm, Chu Thiến cảm thấy đồ ăn rất ngon, chỉ là đồ ăn bình thường nhưng hương thơm lại cực kì ngọt ngào
Hổ Tử ở bên càng lải nhải:
- Từ từ thôi, có ai cướp của em đâu, nghẹn thì phiền rồi
Giọng nói đó hoàn toàn là dỗ dành trẻ con
Chu Thiến dần dần cũng chú ý đến chuyện này, vì sao ai cũng coi cô như trẻ con vậy, cô đã lớn như vậy rồi, chẳng lẽ chỉ số thông minh của cơ thể này có vấn đề?
Hổ Tử thấy cô ăn xong thì dọn bát đũa rồi nói với cô:
- Em bị thương nên đừng đi chơi, tối thím ba sẽ mang cơm cho em, nhỡ mà em đi đâu, thím ba không tìm thấy, bà sẽ chẳng chờ em đâu, em sẽ bị đói đấy
Chu Thiến không dám tùy tiện tiếp lời, thứ nhất cô không biết tiếng Tứ Xuyên, thứ hai cô còn không chắc cơ thể này có phải là bị ngốc hay không, vạn nhất nói năng không ổn chẳng phải rất kì quái sao? Để cho mọi người nghi ngờ, chưa biết chừng sẽ xảy ra chuyện cho nên cô chỉ ngồi đó yên lặng không nói
Hổ Tử như cũng chẳng mong cô sẽ đáp lời, cầm bát đũa rời khỏi căn nhà này
Vết thương ở chân của Chu Thiến không nhẹ, tuy không chạm đến gân cốt nhưng chỗ đùi bị rách sâu, bác sĩ Lưu giúp cô băng bó một lớp dày, còn dặn dò cô mấy hôm nay tuyệt đối không được đi đâu nếu không sẽ để ảnh hưởng đến miệng vết thương.
Chu Thiến nghĩ, chỉ có thể chờ vết thương ổn lại rồi mới có thể rời khỏi đây
Chu Thiến chống vào tường mà đứng lên, nhìn quanh gian phòng này. Ở giữa là phòng khách, hai bên có hai phòng nhỏ hơn một chút, một gian là phòng bếp, nhìn kết cấu có lẽ là vẫn đun củi lửa, chỉ là trên bếp đầy những nồi niêu phủi bụi, xem ra đã lâu không dùng. Qua phòng bếp là chuồng lợn nhưng bên trong không có con lợn nào nhưng mùi vẫn rất khó ngửi. Bên cạnh chuồng heo là toilet sơ sài của nông thôn.
Người bẩn ngứa ngáy rất khó chịu, Chu Thiến không dám tắm nhưng muốn tìm chút nước để rửa mặt nhưng khắp nhà không có giếng, trong ấn tượng của cô thì nhà ở nông thôn đều có giếng, chẳng lẽ đây không phải?
Chỉ tìm được một cái chum nhưng nước ở đó… hây, thôi vậy…
Trong nhà ngoài cô cũng chẳng có ai, chẳng lẽ cơ thể này không có thân nhân sao?
Sau đó mấy ngày, Chu Thiến theo lời những người đưa cơm cho cô mới biết được một số điều về cơ thể này
Mỗi ngày là một người khác nhau đưa cơm cho cô, có khi là một người đến, đưa cơm đến rồi lúc sau đến lấy bát. Có khi là hai người cùng đến ngồi chờ cô ăn xong, sau đó coi như cô không tồn tại mà nói chuyện phiếm. Trong đó cũng đôi khi nhắc đến chuyện của Châu Châu
Chu Thiến tổng hợp lại thì đưa ra được kết luận: Châu Châu quả thực là người ngốc, hơn nữa mồ côi, là bà Tần nhặt được Châu Châu trên đường khi còn nhỏ rồi mang về nuôi. Bà Tần chồng con đã chết nên sống nương tựa với Châu Châu. Nhưng một năm trước bà cũng đã qua đời, người trong thôn lo liệu hậu sự cho bà nhưng Châu Châu lại trở thành gánh nặng. Chẳng ai muốn chăm sóc một đứa ngốc cả đời nên mọi người trong thôn quyết định thay phiên nhau đưa cơm cho Châu Châu, coi như là thương hại cho hoàn cảnh của cô. Mọi chuyện cũng được một năm nhưng đại khái đêm qua đã chết nên để hồn của Chu Thiến nhập vào.
Chỉ là lần trước chuyện linh hồn xuyên qua là vì cô và Tống Thiệu Lâm bị tai nạn xe nhưng lần này… Thành phố đó cách nơi này xa như vậy, sao lại thế được? Hơn nữa cơ thể này giống hệt như Chu Thiến trước kia, điều này có bí ẩn gì sao?
Trên đời này thực sự có chuyện người giống người như vậy sao? Chẳng lẽ Châu Châu này có quan hệ gì với cô? Rất có khả năng, cô ấy cũng không phải là sinh ra ở đây mà là được nhặt về, có lẽ cô ấy thực sự có quan hệ gì với mình chưa biết chừng
Chu Thiến kinh ngạc vô cùng
Qua hai ngày, thương thế của Chu Thiến cũng đã khá lên nên nghĩ cách làm sao để rời khỏi đây. Hai ngày qua cô lục lọi khắp nhà, cuối cùng tìm được trong hộp sắt hơn một trăm đồng, hẳn là tiền bà Tần dành dụm để lại. Nhưng chỉ có hơn 100 đồng thì sao đến được chỗ Hi Thành. Cô cũng từng nghĩ gọi điện cho Hi Thành bảo anh đến đón cô nhưng chuyện này sao nói qua điện thoại được? Vẫn nên gặp mặt rồi nói. Thân phận hiện giờ của cô là người ngốc, tin chắc cũng chẳng có ai cho cô vay tiền. Cô không khỏi buồn bã
Nếu không về nhà cũ trước đi. Ngần này tiền là đủ về nhà rồi. Vừa vặn cơ thể này giống cô như đúc, cô thực sự khó hiểu, có lẽ cha sẽ biết tại sao