Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343109
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3109 lượt.
cũng nên. Hơn nữa từ khi cha mang tro cốt trở về, cô vì xảy ra nhiều chuyện nên chưa về nhà thăm ông bao giờ, chỉ lấy thân phận Thiệu Lâm gọi điện thoại thăm hỏi vài lần. Nói thật, cô thực sự rất muốn về thăm cha
Nghĩ vậy nên cô bắt đầu chuẩn bị. Cô nói với Hổ Tử lúc đến thăm cô rằng muốn ăn bánh bao, bánh ngô. Hổ Tử thực sự là người nhiệt tình, nghe cô nói vậy thì lúc đưa cơm cũng mang đến cho cô bánh bao, bánh ngô. Hồ Tử còn mang cả nước đến cho cô nữa. Mãi cô mới biết đây là vùng núi Tứ Xuyên, nước không phải lúc nào cũng có, cho nên không phải nhà nào cũng có giếng, mọi người trong thôn đều phải xuống núi lấy nước lên dùng.
Chu Thiến muốn lấy bánh bao, bánh ngô làm lương khô trên đường, cũng chuẩn bị một ít nước. Tiền không nhiều nên tiết kiệm được bao nhiêu thì tiết kiệm.
Lau rửa sạch sẽ một chút, thay quần áo sạch, chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, vào một sáng nọ trời chưa hửng nắng thì Chu Thiến đã rời đi. Trước khi đi cô không chào hỏi ai cũng chẳng dặn dò gì, bởi vì giờ cô là người ngốc, làm việc đó rất kì quái. Hơn nữa tin chắc những người trong thôn cũng chẳng để ý đến việc một cô ngốc mất tích. Dù sao người ngốc lạc đường cũng là chuyện bình thường, mong là không khiến ai đau lòng. Chu Thiến thật sự cảm kích những người dân lương thiện thuần hậu nơi đây đã chăm sóc Châu Châu, cô nghĩ sau này có cơ hội nhất định phải cảm ơn bọn họ
Chu Thiến đi về phía quốc lộ, men theo đó mà đi đến nhà ga.
Cô đi dọc theo quốc lộ, cũng chẳng biết qua bao lâu, bốn phía vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng gà gáy chó sủa. Mãi đến lúc trời tờ mờ sáng thì đường cái mới có tiếng còi ô tô. Chu Thiến vẫy vẫy tay, xe dừng trước mặt cô, Chu Thiến lên xe, bắt đầu đường về nhà…
Chu Thiến đi tàu hỏa về nhà, ngoài vé tàu thì trên người còn lại hơn 20 đồng. Cũng may nhà ga cách nhà mình không xa, đi xe bus một đồng là được
Chu Thiến mua vé loại thường, ngồi ở chỗ dựa vào cửa sổ, xung quanh đầy đủ mọi loại người. Vì hiện giờ đã là đầu mùa hè, trên tàu nhiều người, người cô cũng không lấy gì làm thơm tho, lâu như vậy mà cô đã tắm rửa được lần nào, chỉ là lấy khăn rửa mặt …
Đến lúc ăn cơm, Chu Thiến nhìn xe đẩy những hộp thức ăn thơm nức mà không dám mua, 10 đồng, vẫn nên không mua, tiền để dành có khi còn có tác dụng khác. Cô lấy trong bọc ra bánh bao, nước uống ăn qua bữa. Đến tối, Chu Thiến phải dựa vào cửa sổ mà ngủ một lúc. Mấy hôm nay cô cũng chưa được ngủ cho yên giấc lần nào. Giường của Châu Châu toàn trải cỏ, hình như còn có cả bọ chó, cắn cô ngứa ngáy vô cùng, ngủ cũng chẳng yên. Đừng nói là đã trải qua cuộc sống giàu sang của Tống Thiệu Lâm mà cho dù là Chu Thiến trước kia thì cũng không thể ngủ nổi. So với đó, giờ ngồi ngủ trên tàu vẫn còn khá hơn nhiều
Chu Thiến cũng không cần đề phòng kẻ trộm nên chỉ chốc lát là đã chìm vào giấc mộng đẹp
Vừa ngủ dậy thì trời đã sáng, rửa mặt qua loa, ăn bánh bao, ngồi thêm một giờ nữa là đến nơi
- Tôi tìm Chu Minh Xa
Dù do dự như Chu Thiến vẫn quyết định hỏi.
- Ông ấy bán nhà này cho tôi từ lâu rồi, chuyển được hai năm rồi
Chu Thiến ngây ngẩn người, chuyển đi rồi? Người kia định sập cửa thì Chu Thiến vội giữ lại:
- Có biết ông ấy chuyển đi đâu không?
- Không biết. Người nọ lắc đầu.
Chu Thiến ủ rũ đi xuống lầu. Giờ nên làm sao đây? Cô phải đi đâu mà tìm cha? Có thể hỏi thăm mọi người, nơi đây đều là đồng nghiệp cũ của cha ở, chắc chắn sẽ có người biết tin của ông. Nhưng bọn họ cũng đều quen cô, hỏi đến thì trả lời sao đâu?
Cô cúi đầu đi ra khỏi khu nhà, đi vào công viên nhỏ ở gần đó, ngồi trên ghế đá thở dài. Giờ cô nên làm gì đây? Tối ngủ thế nào? Trên người chẳng có tiền, đi đâu tìm cha?
Trong công viên có một số thiết bị tập thể hình công cộng, giờ là buổi sáng, có một số người vẫn đang ở đó rèn luyện thân thể, Chu Thiến mang đầy tâm sự nên cũng không để ý đến bọn họ
Cũng không biết qua bao lâu, đang lúc cô quyết định liều lĩnh hỏi thăm tin tức của cha thì đột nhiên cách đó không xa có người khẽ gọi
- Thiến Thiến!
Tiếng gọi khá kích động, cũng rất quen thuộc
- Thiến Thiến! Tiếng gọi hơi cao hơn một chút
Lòng Chu Thiến chua xót, theo tiếng gọi quay lại, cách đó không xa có một người đang đứng, vẻ mặt vô cùng kích động, đó chẳng phải là cha sao? Cha so với lần trước già đi một chút, tóc bạc thêm một phần nhưng ánh mắt vẫn rất hiền từ. Suýt nữa Chu Thiến òa khóc, hai chữ “cha ơi” hao hết sức mới có thể nhịn không bật thốt lên
Bên cạnh Chu Minh Xa còn một người đàn ông cũng trạc tuổi, ông ấy nói với Chu Minh Xa:
- Tôi nói đúng chưa, có phải là giống hệt Thiến Thiến không?
Chu Minh Xa nhìn Chu Thiến, quả thực cũng không dám tin vào mặt mình. Vừa rồi đồng nghiệp cũ gọi điện nói cho ông rằng ông ấy nhìn thấy một cô gái giống hệt Thiến Thiến trong công viên, bảo ông mau đến xem. Lúc ấy ông còn không tin, giờ nhìn lại thì thấy, đây chẳng phải là con gái Thiến Thiến của ông sao? Bộ dáng đó,