Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343040
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3040 lượt.
đã chẳng còn hứng thú với mình, có lẽ đã có người mới, là ai đây? Ai dám cướp đàn ông với cô?
Là bảo mẫu dung mạo bình thường mà thủ đoạn tâm cơ kia sao? Nhưng theo tin Quế tẩu báo thì không phải như thế, Triệu Hi Thành rất ít khi về nhà, hẳn là ít có thời gian tiếp xúc với Chu Thiến, vậy rốt cuộc là ai đây? Nhưng cho dù là như thế, cũng không thể khiến cô bớt giận Chu Thiến. Cô ta dặn dò Quế tẩu nhanh chóng thực hiện việc đuổi Chu Thiến đi.
Mà thời gian này Triệu Hi Tuấn lại rất tích cực về nhà. Trước nhiều lắm thì tuần về một lần, ăn một bữa cơm, ngủ lại một đêm nhưng bây giờ chỉ cần rảnh rỗi là đã về nhà, như thể trong nhà có gì hấp dẫn anh vậy. Triệu phu nhân đương nhiên rất vui vì ngày nào cũng được gặp con nhưng vẫn không nhịn được mà trêu đùa:
- Thời gian này sao hay về nhà thế? Rảnh vậy sao? Không phải là con hết nổi tiếng, không có việc mà làm đấy chứ?
Triệu Hi Tuấn ngồi bên cạnh mẹ, sờ sờ tai rồi nhướng mày nói:
- Mẹ, hình như là mẹ không chào đón con! Con vừa phát hành album nên mới rảnh rỗi chút, muốn về nhà với mẹ, thì ra mẹ chẳng thích. Hóa ra là tự con đa tình rồi!
Chu Thiến và Thế Duy ở bên cũng bật cười.
Triệu phu nhân cười vỗ vỗ đầu anh:
- Con đúng là, miệng càng ngày càng trơn, sao mẹ lại không thích con về. Mẹ chỉ mong ngày nào cũng được ăn cơm với các con, chỉ sợ ảnh hưởng đến công việc của con mà thôi.
Triệu Hi Tuấn chỉ cười nhưng lại liếc mắt qua phía Chu Thiến, nhìn nụ cười tinh thuần của cô mà ý cười càng đậm. Sao anh có thể không bận, thời gian này đang phải tuyên truyền cho album mới, chỉ là… Nơi này dường như có người càng khiến anh để ý, khiến anh dù bận cũng vẫn muốn dành thời gian về nhà…
Thời gian cứ thế trôi qua, Chu Thiến cũng không nhớ rõ nổi là đã bao lâu không gặp Hi Thành. Mãi đến một ngày…
Nửa đêm hôm đó, Chu Thiến như bình thường, ba giờ sáng sẽ gọi Thế Duy dậy đi toiley. Nhưng gọi vài lần cũng chẳng thấy Thế Duy có phản ứng, bình thường chỉ cần gọi hai tiếng là Thế Duy đã dậy rồi.
Chu Thiến thấy lạ, bật đèn ngủ ở đầu giường. Thế Duy quay lưng về phía cô, vẫn không nhúc nhích. Chu Thiến vươn tay, vừa gọi Thế Duy vừa xoay Thế Duy lại.
Vừa nhìn mặt Thế Duy, Chu Thiến cả kinh suýt nữa hét lớn. Mắt Thế Duy nhắm chặt, môi cũng mím chặt, lông mày nhíu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Vẻ mặt thống khổ.
- Thế Duy, con sao thế? Mau tỉnh lại!
Nhất thời, Chu Thiến vô cùng hoảng hốt.
Chu Thiến khẽ vỗ mặt cậu bé, tay cảm giác nóng ran, sờ trán cậu bé thì cảm giác nóng bỏng tay.
Thế Duy bị sốt! Ban ngày còn tốt nhưng sao đến đêm lại sốt thế này? Chu Thiến vừa lo lắng vừa nóng ruột. Cô vội lấy nhiệt kế đo nhiệt độ cho cậu bé. 39 độ 9, sốt cao vậy sao. Chu Thiến hoảng hốt nghĩ, phải mau đến bệnh viện mới được!
Lập tức, Chu Thiến bất chấp mọi thứ, tùy tiện mặc quần áo gọn gàng, chạy qua phòng bên gõ cửa phòng Hi Thành. Dù Chu Thiến không gõ mạnh nhưng trong ban đêm yên tĩnh lại vô cùng rõ ràng, mạnh mẽ.
Không lâu sau, Triệu Hi Thành mở cửa hờ hờ, lạnh lùng nhìn Chu Thiến, giọng nói có chút mất kiên nhẫn:
- Chuyện gì?
Lúc này Chu Thiến nào có tâm tình so đo với anh, cô vội vàng nói:
- Triệu tiên sinh, Thế Duy bị sốt, 39,8 độ, tôi nghĩ phải mau đưa thằng bé vào bệnh viện.
Triệu Hi Thành nghe thấy con bị sốt thì vội mở cửa, chạy vào phòng Thế Duy. Anh ở bên giường sờ trán Thế Duy, sau đó giận dữ mắng Chu Thiến:
- Cô chăm sóc Thế Duy kiểu gì thế? Để nó bị sốt cao thế này?
Lòng Chu Thiến cũng đang tự trách, cô nói với Triệu Hi Thành:
- Tôi biết là tôi sai! Nhưng giờ không phải là lúc truy cứu trách nhiệm, giờ phải nhanh chóng đưa Thế Duy đến bệnh viện. Chờ Thế Duy khỏe lại, anh truy cứu trách nhiệm cũng không muộn!
Triệu Hi Thành im lặng, quay đầu nhìn Thế Duy rồi nói:
- Cô chuẩn bị đồ đi, tôi đi thay quần áo rồi lập tức đưa nó vào bệnh viện.
Lúc này Chu Thiến mới để ý, cả người Triệu Hi Thành chỉ mặc độc chiếc quần đùi, lồng ngực rắn chắc, bụng phẳng chân dài đều hiện rõ trước mặt cô. Cô cúi đầu, sau đó lùi qua một bên, nhường đường cho anh.
Triệu Hi Thành đi rồi, Chu Thiến mặc quần áo cho Thế Duy, sau đó lại mang khăn mặt, quần áo đề phòng trường hợp Thế Duy phải nhập viện, cuối cùng còn mang theo cả con gấu nhỏ đi nữa.
Triệu Hi Thành thay quần áo xong chạy qua bế Thế Duy, thấy Chu Thiến đi theo sau thì nói:
- Cô không cần đi.
Chu Thiến kiên quyết:
- Không được, tôi nhất định phải đi, tôi muốn ở bên Thế Duy. Tôi muốn thấy Thế Duy khỏe lại, bằng không sẽ không thể an tâm! Triệu tiên sinh, chờ Thế Duy khỏe rồi, nếu anh muốn sa thải tôi thì tôi cũng không trách móc gì nhưng giờ tôi nhất định phải ở bên Thế Duy.
Triệu Hi Thành yên lặng nhìn cô hai giây, sau đó tiếp tục đi về phía trước, cũng chẳng phản đối Chu Thiến đi theo
Triệu Hi Thành lái xe, Chu Thiến bế Thế Duy ngồi bên cạnh. Vì là nửa đêm nên xe rất nhanh chóng đi đến bệnh viện.
Vào phòng khám, bác sĩ kiểm tra qua thì chẩn đoán là viêm ph