Bạn Gái Hám Tiền Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3032 lượt.
ang ở đâu, cô chỉ cảm thấy mắt anh như cơn lốc xoáy vô đáy, tựa như muốn hút cô vào.
Chu Thiến mê hoặc, tình cảnh này thực sự quá quen thuộc. Khi cô vẫn còn là Thiệu Lâm, Triệu Hi Thành thường xuyên chăm chú nhìn cô với ánh mắt này, sau đó sẽ ôm cô vào lòng rồi dịu dàng hôn cô.
Giờ nhìn khuôn mặt càng lúc càng gần của anh, mệt mỏi mơ hồ trong lòng Chu Thiến như lắng lại, sự kích động, vui mừng lại dâng lên.
Cô chậm rãi nhắm mắt lại…
Triệu Hi Thành thấy lúc này Chu Thiến ngay gần trong gang tấc, ánh mặt trời nhuộm mái tóc cô vàng óng, mắt cô như bảo thạch mà phát sáng. Cô cứ lẳng lặng nhìn anh như vậy, ánh mắt vô cùng quen thuộc, tình cảm dịu dàng trong mắt cô khiến anh trầm mê. Môi cô khẽ mấp máy mà hé mở, cánh môi mềm mại ướt át. Dục hỏa vừa nén xuống lại một lần nữa bốc lên. Anh rốt cuộc không khắc chế được khát vọng trong lòng, anh muốn, anh rất muốn nếm thử đôi môi ngọt ngào kia…
- Cha ơi!
Một tiếng gọi non nớt vang lên khiến hai người đang ý loạn tình mê đột nhiên tỉnh lại. Vẻ mặt hai người đều có chút xấu hổ, mặt Chu Thiến ửng hồng nhưng trong lòng cô lại ngọt ngào vô cùng. Cô cúi đầu, khóe môi khẽ cười rồi quay đầu nhìn Thế Duy.
Cô sờ trán Thế Duy, đã không còn nóng nữa, xem ra đã hạ sốt. Nhìn đôi mắt to sáng ngời linh động của Thế Duy thì Chu Thiến lại vui mừng:
- Thế Duy có khỏe không? Có còn đau không?
Triệu Hi Thành nhìn đồng hồ, thấy sắp đến giờ đi làm thì nói với Chu Thiến:
- Tôi về thay quần áo rồi đến công ty luôn!
Chu Thiến có hơi không dám nhìn anh, khẽ gật gật đầu. Cô tiễn anh ra khỏi phòng bệnh, mở cửa rất nhẹ. Triệu Hi Thành đột nhiên quay đầu, nói:
- Vừa rồi…
Vừa bắt đầu, Chu Thiến đã ngẩng đầu lên chặn lời anh:
- Đừng lại lấy lí do lần trước để né tránh, tôi không phải con ngốc, có một số chuyện tôi có thể cảm nhận được…
Cô nhìn thẳng vào mắt anh mà không chớp mắt
Triệu Hi Thành ngẩn ra, sau đó mỉm cười, vô cùng quyến rũ, anh khẽ nói:
- Tôi định nói, tối qua là tôi hiểu lầm cô, cô chăm sóc Thế Duy rất tốt, tôi xin lỗi, xin cô đừng để ý
Thấy anh nói sang chuyện khác, Chu Thiến mỉm cười hài lòng. Cô cũng không muốn lại bị những lời nói của anh đả kích. Tuy rằng cô biết những lời đó có lẽ không phải anh thực sự muốn nói nhưng vẫn luôn không thoải mái.
- Không sao, tôi hiểu, anh chỉ là lo lắng cho Thế Duy.
Hai người đều yên lặng như thể không biết nên nói gì. Một lúc sau, Triệu Hi Thành mới nói:
- Tôi đi đây, nói với Thế Duy lúc nào xong việc tôi sẽ lại đến với nó
- Vâng! Chu Thiến khẽ gật đầu
Triệu Hi Thành xoay người bước đi, Chu Thiến mỉm cười nhìn khuôn mặt anh dần dần biến mất sau cửa.
Đóng cửa lại, Triệu Hi Thành khẽ thở dài, đến giờ anh đã chẳng thể tự lừa dối mình nữa rồi. Quả thực anh đã động lòng với cô gái này, coi trọng cô gái bình thường chẳng chút đặc biệt này. Mỗi động tác, ánh mắt, mỉm cười của cô đều có thể khiến tim anh đập thình thịch.
Bọn họ biết nhau được bao lâu? Thực sự là đoạn thời gian quá ngắn nhưng cảm giác đó lại như đã trải qua nhiều năm vậy, rất khó tin. Chẳng lẽ cô ấy có phép thuật sao?
Bọn họ mới nhận thức bao lâu? Thực đoản thời gian rất ngắn, nhưng là loại cảm giác này như là đã muốn trải qua rất nhiều năm dường như. Bất khả tư nghị cảm giác. Nàng này chẳng lẽ là có ma pháp sao?
Triệu Hi Thành lắc đầu, anh không thể cự tuyệt sự quyến rũ này. Anh từng cố gắng chống cự nhưng như vậy thực sự giống như bản thân đang từ chối vật báu mà mình khao khát. Nỗi đau khổ, dày vò đó khiến anh như phát cuồng.
Vì sao không thuận theo khát vọng trong lòng? Nhưng như vậy cũng có nghĩa là phản bội tình yêu của anh và Thiệu Lâm. Người con gái coi anh quan trọng hơn cả bản thân mình, anh sẽ vì dục vọng bản thân mà phản bội tình cảm chân thành đó sao?
Triệu Hi Thành nhíu đôi mày rậm. Anh vốn tính quyết đoán kiên nghị nhưng chuyện này, sự quyết đoán lại hoàn toàn không phát huy được. Thôi đi, tạm thời không nghĩ chuyện này, để sau hãy nói
Mà trong phòng bệnh, Chu Thiến dựa vào cửa phòng khẽ mỉm cười ngọt ngào. Hi Thành có cảm giác với cô, cô cảm nhận được, dù cô có thay đổi hình dạng khác nhưng trái tim anh vẫn nhận ra cô
Lúc trước sở dĩ anh lại nói như vậy nhất định là vì không muốn phản bội Thiệu Lâm. Cũng đúng, sao anh có thể dễ dàng chấp nhận người con gái khác? Cho dù là Tống Thiệu Vân dùng mọi thủ đoạn cũng không thể có được lòng anh đó sao?
Nghĩ đến đây, Chu Thiến càng thêm vui vẻ.
Chờ có cơ hội, cô sẽ nói hết chân tướng cho anh, để cho anh không còn cố kỵ gì mà chấp nhận mình. Như vậy là một nhà ba người lại có thể hạnh phúc bên nhau. Lòng Chu Thiến thật ngọt ngào.
Bón cháo cho Thế Duy xong, không lâu sau thì Triệu phu nhân và Triệu Hi Tuấn biết tin cũng vội chạy tới bệnh viện. Nhìn Thế Duy phải truyền, Triệu phu nhân đau lòng vô cùng, luôn miệng nói: “Tội nghiệp”… hận không thể bị bệnh thay cháu. Quế tẩu ở bên cạnh lạnh lùng nói: