Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Dâu Nhà Giàu

Con Dâu Nhà Giàu

Tác giả: Thập Tam Xuân

Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015

Lượt xem: 1343026

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3026 lượt.

hưng việc quan trọng là tiêm cho Thế Duy trước. Chờ chút nữa sẽ hỏi cho rõ ràng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Triệu Hi Thành thấy Thế Duy sống chết giãy dụa thì đành nói:
- Tất cả chúng ta cùng giữ thằng bé lại cho nó không cử động nữa
Nói xong kéo Thế Duy từ lòng Chu Thiến ra, ôm chặt thằng bé vào lòng. Thế Duy không thể cử động, lòng hoảng sợ vô cùng, khóc lóc, hai chân đạp tứ tung về phía bác sĩ. Triệu Hi Thành nói với Chu Thiến:
- Cô giữ lấy hai chân thằng bé đi
Chu Thiến do dự mà nắm lấy chân Thế Duy, Thế Duy hoàn toàn bị khống chế, sự sợ hãi trong lòng càng lớn. Cậu không thể hiểu vì sao cha và cô luôn thương mình lại đối xử với mình như thế. Cậu bé vừa tủi thân, khổ sở, sợ hãi, phẫn nộ, tất cả những cảm xúc này khiến cậu bé như phát cuồng, ra sức vặn vẹo người, khóc lóc, gào thét chói tai.
Chu Thiến nhìn Thế Duy như vậy, cuối cùng không đành lòng, cô buông lỏng tay rồi kéo Thế Duy ra khỏi lòng Triệu Hi Thành.
Triệu Hi Thành trừng mắt quát:
- Cô làm gì thế, giờ là lúc để mềm lòng à? Chẳng lẽ tôi không thương nó chắc?
Thế Duy ôm chặt lấy Chu Thiến như người chết đuối vớ được cọc. Cậu bé khóc lóc đến độ không thở được.
Chu Thiến lắc đầu nói:
- Không được, không thể ép Thế Duy như thế. Như vậy chỉ càng làm thằng bé thêm sợ hãi. Có lẽ sau này sẽ thành ấn tượng xấu, không tốt cho sự phát triển sau này
Tống phu nhân nói:
- Sao nghiêm trọng thế được, trẻ con tiêm đứa nào chả thế. Chỉ cần một lúc là được rồi. Vẫn nên nhanh chóng chút đi, như vậy cũng đỡ cho Thế Duy mấy phần
Bạch Tư Mẫn cũng đi đến bên cạnh Chu Thiến mà khuyên:
- Hai đứa con của chị đứa nào cũng thế, mấy hôm sau lại quên ngay ấy mà
Triệu Hi Thành kéo tay Thế Duy, cả giận nói:
- Đừng làm loạn nữa, làm chậm việc chữa trị của Thế Duy cô chịu trách nhiệm được sao?
Tay bị cha giữ chặt, Thế Duy lại run rẩy người, tiếng khóc mới dịu đi giờ đột nhiên lại cất cao
Chu Thiến gạt tay Triệu Hi Thành ra, vội lùi hai bước, kiên quyết nói:
- Mọi người nhìn Thế Duy đi! Có thấy thằng bé sợ đến thế nào không? Mọi người nhẫn tâm ép nó sao? Cho tôi chút thời gian, tôi nhất định sẽ khuyên được Thế Duy đồng ý tiêm.






Lời này vừa nói ra, mọi người đều ngây ngẩn người, Tống Thiệu Vân đứng ở một góc lại cười lạnh một tiếng. Triệu Hi Thành cũng nhìn cô như thể không thể nói lý được với cô. Ngay cả bác sĩ cũng ngây ra.
Đang đùa à? Đây là chuyện không thể nào.
Chu Thiến thấy hết vẻ mặt của mọi người nhưng cô không để ý đến những điều này, cô đi đến bên bác sĩ nói:
- Bác sĩ, đợi khoảng 10 phút nữa thì có được không?
Vẻ mặt bác sĩ cũng thoải mái nói:
- Nhưng Thế Duy bị ốm, không tiêm thì sẽ không khỏi. Nếu không khỏe lên thì cha, bà nội, bà ngoại, bác Tư Mẫn và cả cô đều rất lo lắng. Thế Duy muốn mọi người lo lắng sao?
Thế Duy do dự một chút rồi nói:
- Không đâu, nhưng Thế Duy sợ đau!
- Chỉ hơi đau một tí thôi nhưng tuyệt đối không đau như Thế Duy nghĩ đâu, chỉ như thế này thôi…
Chu Thiến lấy móng tay bấm Thế Duy một cái. Thế Duy hét lớn, lấy tay xoa xoa chỗ bị bấm, nước mắt lưng tròng nhìn Chu Thiến.
- Chỉ đau như thế thôi, Thế Duy xem, hét một tiếng là chẳng sao nữa rồi đúng không? Thế Duy rất dũng cảm mà
Thế Duy vuốt tay, như con mèo đáng thương nhìn Chu Thiến:
- Có thật là chỉ đau như thế thôi không?
Chu Thiến không lừa cậu bé:
- Có lẽ sẽ đau hơn một chút nhưng chỉ một chút thôi. Thế Duy dũng cảm như thế nhất định sẽ chịu được. Chờ sau này khỏi bệnh, Thế Duy về nhà bà ngoại, nói cho anh chị biết là Thế Duy không sợ tiêm thì anh chị của Thế Duy nhất định sẽ khen Thế Duy đó.
Thế Duy bán tín bán nghi nhìn Chu Thiến:
- Thật không?
- Thật mà, đã bao giờ cô lừa Thế Duy chưa?
Thế Duy nghĩ lại, cô quả thật chưa bao giờ lừa mình:
- Nếu rất đau thì làm sao bây giờ?
- Thế thì Thế Duy khóc là được rồi, khóc to cũng được nhưng không được động đậy làm ảnh hưởng đến bác sĩ
Thế Duy nghĩ một lúc, ốm thì phải tiêm, nếu không cha sẽ lo lắng. Tiêm cũng không đau, vạn nhất đau thì có thể khóc. Nghĩ tới nghĩ lui cũng thấy tiêm chẳng còn mấy đáng sợ nữa, cuối cùng hạ quyết tâm, gật gật đầu:
- Được ạ!
Chu Thiến mừng rỡ, lại thêm một câu:
- Bất kể thế nào cũng không được động đậy đấy nhé. Chúng ta ngoắc ta, nói mà không giữ lời thì là chó con.
Nói xong vươn ngón út. Thế Duy cũng vươn ngón út ra móc tay Chu Thiến:
- Thế Duy không phải là chó con
Triệu Hi Thành đi theo sau hai người không xa, toàn bộ quá trình anh đều thấy rõ, bọn họ nói chuyện cũng đủ để hiểu. Thì ra chỉ cần cố gắng giảng giải cho trẻ, kiên nhẫn giải thích thì vẫn thuyết phục được trẻ. Điều này chẳng tốt hơn dùng sức mạnh cưỡng chế sao? Người ở đây ai cũng là người thân thiết của Thế Duy nhưng lại chỉ có người hoàn toàn chẳng có quan hệ huyết thống