Tác giả: Thập Tam Xuân
Ngày cập nhật: 04:39 22/12/2015
Lượt xem: 1343020
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3020 lượt.
với Thế Duy cảm nhận được sự sợ hãi của thằng bé. Giờ có ai còn nghi ngờ Chu Thiến không thực tình yêu thương Thế Duy?
Triệu Hi Thành nhìn hai người đang thì thầm phía trước, bất tri bất giác mà mỉm cười dịu dàng
Tống Thiệu Vân đứng bên kia nhìn chằm chằm vào Triệu Hi Thành, ánh mắt cô ta dần chuyển lạnh, sau đó trở nên oán hận.
Nói chuyện với Thế Duy xong, Chu Thiến bế cậu bé về phòng, trên đường nhìn đến Triệu Hi Thành, liền cười nói:
- Tôi đã nói với Thế Duy rồi, Thế Duy dũng cảm lắm, đồng ý cho tiêm rồi
Triệu Hi Thành nhìn nụ cười vui vẻ của cô mà lòng mềm nhũn:
- Được, chúng ta vào đi thôi!
Ba người cùng nhau trở về, lúc tới gần phòng bệnh Thế Duy lại bắt đầu lo lắng. Chu Thiến nhẹ nhàng an ủi cậu bé:
- Đừng sợ, mọi người đều ở bên Thế Duy mà
Thế Duy gật gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy sự kiên nghị
Đi vào phòng bệnh, Tống Thiệu Vân ngồi một bên, lạnh lùng nhìn bọn họ. Mà Tống phu nhân và Bạch Tư Mẫn nhìn Thế Duy đột nhiên trở nên bình tĩnh thì đều kinh ngạc, không biết Chu Thiến đã dùng cách gì?
Bác sĩ đi vào cười nói với Chu Thiến:
- 15’ rồi, xem có tác dụng gì không
Nói xong nhìn về phía Thế Duy:
- Anh bạn nhỏ, vươn tay ra nào!
Thế Duy nhìn bác sĩ, trong mắt có chút sợ hãi nhưng nhìn qua lại thấy Chu Thiến đang cổ vũ thì vẫn chậm rãi vươn tay.
Bác sĩ bất ngờ nhướng mày:
- Đúng là có tác dụng…
Bác sĩ tìm ra mạch máu, nhanh nhẹn bôi thuốc sát trùng rồi cầm kim châm xuống. Thế Duy nhắm tịt mắt lại, khẽ run lên nhưng không hề động đậy, cũng chẳng khóc. Đến cuối cùng còn nói:
- Cô ơi, chẳng đau bằng cô véo…
Khiến cho Triệu Hi Thành phì cười.
Nhờ Thế Duy phối hợp mà bác sĩ nhanh chóng truyền lại. Lúc gần đi, bác sĩ vuốt đầu cậu bé, khen ngợi một hồi khiến Thế Duy cười tủm tỉm.
Lúc này Tống phu nhân hoàn toàn bội phục công phu dỗ trẻ của Chu Thiến, sự không hài lòng lúc trước đã biến mất. Bà cảm thấy giao cháu ngoại của mình cho cô khiến người ta yên tâm rất nhiều, ánh mắt nhìn Chu Thiến cũng nhu hòa lên rất nhiều.
Bạch Tư Mẫn cũng đi đến bên Chu Thiến, khiêm tốn học hỏi cô. Lòng Triệu Hi Thành lại thêm mấy phần tán thưởng Chu Thiến.
Chỉ có Tống Thiệu Vân lạnh lùng hừ một tiếng
Tiếng hừ lạnh không lớn không nhỏ của cô ta lại nhắc nhở Triệu Hi Thành còn một việc mà anh chưa biết rõ
Triệu Hi Thành lạnh lùng nhìn về phía Chu Thiến:
- Rốt cuộc khi nãy là làm sao?
Chu Thiến đương nhiên sẽ không giấu diếm cho Tống Thiệu Vân, hơn nữa khi nãy Thế Duy phải chịu khổ sở, hoảng loạn như thế cũng đều là vì cô ta.
Nhưng Chu Thiến còn chưa kịp nói thì Tống phu nhân sớm đã tức giận trừng mắt nhìn Tống Thiệu Vân một cái rồi sau đó kể hết mọi chuyện ra.
Tống Thiệu Vân oán hận nhìn Tống phu nhân mà nghĩ thầm, trở về nhất định phải nói lại cho cha, vừa vặn kéo thêm người chịu tội trước cơn giận của cha.
Triệu Hi Thành nghe xong từ đầu đến cuối, xoay người sang nhìn thẳng về phái Tống Thiệu Vân. Sự lạnh lùng trong mắt khiến tim Tống Thiệu Vân run lên.
Tống Thiệu Vân nhìn Triệu Hi Thành bước về phía mình mà lòng bối rối hoảng hốt. Cô ta đứng lên, lắp bắp nói:
- Em… em cũng chỉ là… có ý tốt…
Triệu Hi Thành lạnh lùng nói:
- Em có ý tốt thật sao? Anh nhớ rõ là đã từng nói với em rằng đừng có nhiều chuyện.
Tống Thiệu Vân cúi đầu trông rất đáng thương:
- Em đi theo anh!
Tống phu nhân vươn cổ nhìn theo, mãi đến khi không còn thấy bóng dáng bọn họ thì mới quay đầu. Bà phân nộ hỏi con dâu:
- Hi Thành làm sao thế?
Bạch Tư Mẫn lắc đầu tỏ vẻ không biết.
Chu Thiến cũng nhìn ra cửa phòng nghĩ thầm: Rốt cuộc Hi Thành muốn làm gì đây? Qua chuyện lần này anh hẳn là nên phát hiện Thiệu Vân thực sự không thích hợp làm mẹ của Thế Duy chứ?
Triệu Hi Thành kéo Tống Thiệu Vân đến một vườn hoa nhỏ trong bệnh viện. Đến chỗ vắng anh mới buông tay cô ta ra. Tống Thiệu Vân xoa xoa cổ tay mình rồi sẵng giọng:
- Hi Thành, anh làm đau tay em
Hai mắt lại cảnh giác nhìn anh. Vẻ trịnh trọng của Hi Thành khiến cô có dự cảm không hay. Cô ta ngập ngừng, còn muốn giải thích chuyện vừa rồi:
- Hi Thành, khi nãy em…
Còn chưa nói xong, Triệu Hi Thành đã quyết đoán ngắt lời cô ta, sau đó nói một câu khiến cô ta ngây ngẩn người.
- Thiệu Vân, chúng ta chấm dứt đi
Đôi mắt đen của anh lạnh nhạt nhìn cô:
- Thiệu Vân, chúng ta không hợp…
Trong phút chốc, mặt Tống Thiệu Vân tái mét, đôi mắt như ngọc kinh hoảng:
- Vì sao, Hi Thành, sao anh đột nhiên lại nói lời chia tay! Là vì em có ý tốt mua gấu mới cho Thế Duy sao? Hi Thành, đây chẳng phải là chuyện quá nhỏ để mà chia tay!
Cô ta hoảng sợ đến độ lắp bắp:
- Em… em sẽ xin lỗi Thế Duy, về sau em sẽ… sẽ không động vào đồ của nó nữa. Em… em đi đây
Nói xong vội vã quay đi
Triệu Hi Thành giữ chặt cô ta từ phía sau rồi kéo cô ta quay lại đối mặt với mình, lạnh lùng