Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341616
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1616 lượt.
y sao? Đi thôi, đi mua thức ăn trước đã, anh biết chắc là cả ngày hôm nay em không ra khỏi cửa đúng không.”
Hướng Vi trừng mắt nhìn anh một cái, “Để em đi thay quần áo trước đã, anh chờ đó.”
Mười phút sau, hai người đều thay quần áo thường mặc hàng ngày ra ngoài, siêu thị cách chỗ ở của bọn họ rất gần. Chu Thần Dật phụ giúp đẩy xe, Hướng Vi đi bên cạnh lựa chọn đồ ăn, rau dưa, lại mua một ít đồ dùng hàng ngày rồi mới về nhà.
Sau khi về đến nhà, Hướng Vi đeo tạp dề bắt đầu nhặt rau, Chu Thần Dật cười tủm tỉm nói: “Vi Vi, anh ra ngoài một chút rồi trở về liền. Rửa thức ăn xong thì để qua một bên đó, em nghỉ ngơi đi, lát nữa anh về nấu cho.”
Hướng Vi nhìn anh, “Anh đi đâu thế?”
Chu Thần Dật cười tủm tỉm vuốt vuốt đầu Hướng Vi, “Xuống dưới lầu một tí, sẽ trở về nhanh thôi.”
“Anh đi đi, à…đúng rồi, lúc nãy em quên mua muối, anh đi tiện thể mua luôn một bịch về nha.”
“Được…”
Khoảng mười mấy phút sau Chu Thần Dật về, anh cầm bịch muối i-ốt vào bếp, “Bên ngoài trời mưa rồi, lạnh cực kỳ, ngày mai đi làm em hãy mặc nhiều một chút.”
Hướng Vi bằm thịt, rồi thêm chút gia vị xong mới ngẩng đầu lên nhìn anh, giật mình nhảy dựng, “Sao tóc anh ướt hết trơn vậy, mau lấy khăn lau để bị cảm bây giờ.”
“Anh biết rồi.” Chu Thần Dật nói xong xoay người đi vào phòng tắm lấy khăn lông lau khô tóc, cởi quần áo ướt ra thay bằng áo len màu cà phê. Thay quần áo xong Chu Thần Dật bước vào phòng bếp, nhìn thấy tất cả nguyên liệu đều đã cắt gọt xong đang được đặt ngay ngắn chỉnh tề, cười cười với Hướng Vi. Hướng Vi vừa cười vừa đeo tạp dề cho anh, sau đó đứng bên cạnh nhìn anh nấu ăn. Người đàn ông cao 1m84 mà trước ngực lại mang một cái tạp dề hình con vịt màu đỏ chót, nhìn thế nào cũng thấy thật buồn cười. Chu Thần Dật tập trung đổ dầu, thả thức ăn, thêm gia vị, cầm xẻng đảo qua đảo lại, động tác làm liền một mạch, nhưng mà Hướng Vi ở bên cạnh càng xem lại càng muốn cười, cuối cùng thật sự là không nhịn được nữa, vội vàng chạy ra phòng khách cười không ngừng.
Hướng Vi nhìn thấy túi đồ gì đó để trên ghế sa-lon, cô không biết vừa rồi anh ra ngoài mua cái gì, tưởng là mua thuốc ai ngờ vừa mở ra Hướng Vi nhìn thấy liền đỏ mặt, vội vàng đem đồ cất lại chỗ cũ.
Chu Thần Dật bưng đồ ăn ra ngoài, thấy Hướng Vi ở trong phòng khách đi tới đi lui, cười cười nói: “Đi rửa tay rồi ăn cơm, nhanh một chút…”
Hướng Vi hít thở sâu, qua phòng để rượu lấy một chai rượu ra. Chu Thần Dật vừa nhìn thấy mặt cũng muốn tái rồi, “Vi Vi, hôm nay em lại muốn uống rượu?”
“Làm sao? Em không thể uống sao?”
Chu Thần Dật vội vàng đi tới, lấy chai rượu trong tay cô cất vào phòng để rượu, “Lúc khác thì có thể uống, nhưng hôm nay em không được uống nữa.”
“Hả… Vì sao? Vì sao em không được uống? Chu Thần Dật, làm sao anh có thể như vậy?”
Đầu Chu Thần Dật đầy vạch đen, nhìn Hướng Vi, “Em xác định em muốn uống? Hướng Vi, em có thể chỉnh người như vậy sao? Em nói đi, tối hôm qua em… Em thì ngủ ngon lành, còn hành hạ anh quá mức. Em cô gái này thật là… Anh đã sắp không nâng dậy nổi rồi, sớm muộn gì cũng bị em hại chết!”
Mặt Hướng Vi đỏ lên, miệng lầu bầu lẩm bẩm nhỏ giọng nói: “Không phải anh đã có Tiểu tứ, Tiểu ngủ cô gái rồi sao!?
“Em còn ở đó lẩm bẩm cái gì hả? Đi ăn cơm, còn ầm ĩ nữa xem anh dạy dỗ em như thế nào.” Chu Thần Dật vừa nói vừa nhìn chằm chằm Hướng Vi.
Hướng Vi chỉ cảm thấy ánh mắt ấy vô cùng nóng bức, hơi ngượng ngùng xoay đầu, “Đi ăn cơm. Em đói bụng, buổi trưa em không ăn gì nhiều cả.”
Dù sao sự việc cũng đã định, Chu Thần Dật bình thản ăn cơm, nhưng tâm lý Hướng Vi lại không ổn, lúc ăn cơm thiếu chút nữa vùi đầu vào chén cơm luôn rồi. Chu Thần Dật nhìn dáng vẻ của cô, khóe miệng vểnh lên, lựa lúc cô không nhìn thấy điều chỉnh lại vẻ mặt, nghiêm túc nói: “Ăn cơm ngon không? Nhìn xem đầu em cũng muốn dán vào trong chén rồi. Ăn nhiều một chút, nhìn em rất gầy.” Vừa nói vừa gắp mỗi loại một chút thức ăn vào trong chén cho cô.
Hướng Vi cầm đũa hất hất thức ăn trong chén, có chút tức giận trừng mắt nhìn anh. Chu Thần Dật làm bộ nghiêm mặt, “Nếu như em không muốn thì thôi.”
Hướng Vi đặt đũa xuống, có chút buồn bực nói: “Ai nói em không muốn.”
“Vậy sao em chỉ ăn cơm mà không ăn đồ ăn, cũng không thèm nói chuyện với anh.”
Hướng Vi chu miệng, hai hàng lông mày nhăn lại, cầm đũa dùng sức đâm thức ăn trong chén, “Anh nghĩ em giống như anh sao, là do em hồi hộp được chưa!”
Chu Thần Dật thấy cô thật sự nổi giận, cũng không dám trêu chọc cô nữa, vỗ vỗ tay trái của cô, “Ngoan, không phải còn có anh ở đây sao. Ăn cơm trước đi, những chuyện còn lại giao cho anh.”
Lúc này sắc mặt Hướng Vi mới dãn ra, ngẩng đầu nhìn anh, “Đây chính là anh nói đó nha, vậy anh rửa chén đi.”
Hai người ăn cơm xong, Chu Thần Dật ở phòng bếp rửa chén đũa. Trong lòng Hướng Vi hồi hộp, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn vào phòng bếp, chỉ nghe thấy âm thanh đang rửa chén và tiếng nước chảy ào ào.
Hướng Vi nghĩ chắc một lát nữa anh mới ra, rón rén đi vào phòng kế bên, lấy chai rượu hôm qua vẫn chưa uống hết ra, cũng không dám uốn