Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341609

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1609 lượt.

nói: “Mẹ, không phải Văn Tĩnh còn đang mang thai sao?”
Hướng Khai Hoa giương mắt nhìn em trai mình một cái, không lên tiếng, tự mình ôm con gái đi đến phòng bếp.
Trần Mai vừa chỉnh đốn lại cho em tư xong, thấy chồng mình đến, cười nói: “Anh đã đến rồi?”
“Lau mặt cho con đi, sờ nó thật lạnh.”
Trần Mai mau chóng lấy khăn, vén lớp chăn bao bên ngoài đứa nhỏ lên, lau mặt cho em bé, Hướng Vi bị hành động này làm cho tỉnh ngủ, mở to đôi mắt tròn vo của mình ra, miệng nhỏ y y nha nha.
“Con tỉnh rồi.” Trần Mai cười khoác khăn lông lên trên kệ.
Hướng Khai Tuệ nhìn thấy em bé nhỏ, “Oa, là con nít nha.”
Hướng Khai Hoa cười nói: “Đây là cháu gái của em đó, nó là con của anh hai. Em là cô Tư của cháu.”
Hướng Khai Tuệ vỗ tay, “A, em là cô tư của nó nha, nó là cháu gái em nha. Em là cô tư của nó…………”
Hai vợ chồng Hướng Khai Hoa liếc mắt nhìn nhau cười.
Ra khỏi phòng bếp, Trần Mai tinh mắt phát hiện vốn là hạt dưa ở trên bàn trên giường lò đã bị dấu đi, ngay cả xác hạt dưa ở dưới đất cũng không thấy nữa, trong lòng Trần Mai hừ lạnh một tiếng, trên mặt lại giả vờ như cái gì cũng không biết
Lúc này mấy người nhà họ Hướng mới phát hiện Khai Hoa đang ôm một đứa bé, nhất thời sắc mặt mỗi người rất kinh ngạc, Dương An Hiền lập tức nói: “Khi nào sanh? Con trai hay con gái?”
Hướng Khai Hoa ôm con gái, nhìn mẹ mình nói: “Con gái, đã được chín tháng tuổi rồi.”
Dương An Hiền vừa nghe là con gái, vốn gương mặt mặt đang vui vẻ liền lạnh lẽo, nhìn cũng không nhìn cháu gái một lần, mặt Hướng Như Bính nhạt nhẽo, không lên tiếng.
Mấy người vẫn ngồi nguyên tại chỗ, không hề có chút ý tứ nào muốn đứng lên, trong lòng Hướng Khai Hoa khó chịu, đứa bé vẫn còn nhỏ như thế, nếu là bị đông lạnh thì làm sao khỏe được.
Dương An Hiền nhìn con trai nhỏ của mình, “Thái, con đứng lên để anh hai con ngồi xuống, cho thân thể ấm áp một chút.” Không hề nhắc tới con dâu cả của mình
Hướng Khai Thái miễn cưỡng đứng lên, dặm mạnh bước chân đi lên lầu.
Hướng Khai Hoa đặt con gái nằm trên giường, đang chuẩn bị nhường chỗ ngồi của mình cho vợ, anh là một người đàn ông đứng cũng được. Dương An Hiền thấy vậy liền an bài nói: “Trần Mai, con xuống bếp làm cơm trưa đi, hiện tại em dâu con đang có thai, mấy tháng này không thể làm việc.”
Hướng Khai Hoa nhìn mẹ mình, “Mẹ, Trần Mai vừa mới đến, mẹ để cho cô ấy nghỉ ngơi một chút đi. Nếu phải nấu cơm, trước hết cứ để cho vợ thằng hai làm, để Trần Mai giúp đỡ là được rồi.”
Dương An Hiền nói: “Tết năm ngoái đã chia nhà, em hai con dọn ra ngoài ở rồi.”
Thấy mẹ mình hời hợt nói xong, Hướng Khai Hoa chỉ cảm thấy gân xanh trên đầu nổi lên, chuyện lớn như vậy thế nhưng lại không thông báo cho anh một tiếng. Hướng Khai Hoa nhìn cha mình, “Cha, chuyện lớn như vậy tại sao không thương lượng với con tý nào.”
Hướng Như Bính bị con trai hỏi, lâm vào thế bí, ở nhà này mẹ của nó làm chủ, ông có thể nói gì sao.
Dương An Hiền nhìn con dâu cả, “Con còn không mau đi đi, còn ở đây thì bao giờ cả nhà mới được ăn cơm.”
Trong lòng Trần Mai mặc dù rất tức, nhưng vẫn đi xuống bếp.
Trong lòng Hướng Khai Hoa tức giận muốn giết người, nhưng sự thật chuyện đã xảy ra lâu như vậy, anh còn có thể nói được gì nữa. Hướng Khai Hoa đè xuống lửa giận ở trong lòng, “Vậy hiện tại gia đình em hai đang ở đâu thế?”
Dương An Hiền nói: “Ở đầu thôn, sát cạnh nhà họ Lý.”
Hướng Khai Hoa nhìn đồng hồ đeo tay, dự tính sau khi ăn cơm xong sẽ đi thăm em hai. Anh nhìn mẹ mình, “Mẹ, em hai ở riêng mẹ cho em cái gì?”
Dương An Hiền vỗ bàn một cái, “Mài là đang chỉ trích mẹ mài sao? Tao cho nó hai gian phòng, chia nó vài mẫu đất, còn không phải đối xử tốt với nó sao.”
Hướng Khai Hoa nhức đầu, “Mẹ, không phải con có ý đó, con chỉ hỏi một chút.”
Dương An Hiền không chịu được, vừa lau nước mắt, vừa quở trách những năm qua bà vì nuôi sáu anh em tụi nó mà ngậm biết bao nhiêu đắng cay, huống chi con Tư còn là một người ngốc. Những năm qua người làm mẹ như bà có bao nhiêu là khổ cực, vậy mà đứa con trai cả lại còn chỉ trích bà này nọ.
Đầu Hướng Khai Hoa thật sự muốn nổ tung, anh cũng không phải là không biết mẹ của mình, ầm ĩ một trận rồi con như qua chuyện luôn.
Hướng Như Bính liếc nhìn vợ mình, “Bà đừng khóc nữa, năm hết tết đến, nhiều xui xẻo. Con trai đã về nhà thăm bà, bà còn khóc cái gì? Thôi đừng khóc, bà xem ở đây còn có cháu gái đang nhìn bà kìa.”
Văn Tĩnh cười nhìn em bé, duỗi người ra, sờ bụng mình, “Mẹ, con đi lên lầu trước đây.”
Dương An Hiền gật đầu, dặn dò nói: “Cẩn thận một chút, cẩn thận cháu của mẹ.”
Trong lòng Hướng Vi có chút không thoải mái, không ngờ bà nội mình lại là người “Trọng nam khinh nữ!” Còn gây khó dễ với mẹ mình, rồi thì hai vợ chồng chú ba, đúng là rất khéo, cái gia đình họ Hướng này, so với sự tưởng tượng của cô thì rất phức tạp và nhức đầu nha.
Hướng Khai Hoa nhìn mẹ mình, nguyên bản anh còn nghĩ khi mẹ hỏi chuyện đứa nhỏ, thì anh nên nói như thế nào mới tốt cho vợ và con gái, nhưng là bây giờ xem ra………….. A căn bản là mẹ không để ý đứa nhỏ này,


Duck hunt