Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341608
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1608 lượt.
uối giường lên đầu giường, qua lại vài chuyến, cũng không thấy mẹ cô đi vào, Hướng Vi rất lười, cô không thích ngồi, chỉ thích bò khắp nơi, lúc đầu cô bò còn khó khăn, đến bây giờ thì đã có thể nhanh chóng bò từ đầu giường đến cuối giường rồi.
Mặt Hướng Vi nằm trên gối bông ở đầu giường, mẹ sao còn chưa về nhỉ, tay nhỏ bé của Vi Vi sờ nắm khắp nơi, vô tình đụng đến mấy bức thư ở bên dưới cái gối, miệng Hướng Vi há thành hình chữ O, cô thấy người nhận thư là Hướng Khai Hoa, Hướng Vi rất không biết xấu hổ mà mở thư bên trong ra nhìn, dù sao cũng không có ai biết cô là con nít nhưng lại biết chữ, nếu bị ba mẹ bắt gặp thì cũng chỉ nghĩ là mình vô ý lấy ra chơi đùa thôi.
Thư được mở ra, mở vô nhiều lần, những nếp gấp trên thư đều sắp bị mài mòn gần rách, có thể thấy được chủ nhân rất coi trọng những lá thư này. Bàn tay mập mạp nhỏ bé của Hướng Vi mở bức thư ra, nhanh chóng nhìn hết thư, là thư mẹ cô viết, chính là thời điểm trước khi tới Bắc Kinh, bên trong thư có nhắc tới mấy tấm hình có cô, lập tức cô sờ vào bên trong phong thư, đến hiện tại Hướng Vi còn chưa biết bộ dạng của chính mình như thế nào nữa.
Trong hình là ảnh hai mẹ con cười rất rực rỡ, Hướng Vi nhìn mình, ừ, khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp, toàn thân cũng mập mạp, là một bé gái bụ bẫm.
Hướng Vi nhìn thân thể của mình trong ảnh, bụ bẫm rất đáng yêu. Hướng Vi đang định cất những lá thư về chỗ cũ, thì Trần Mai về rồi, thấy con gái lật tung mấy bức thư của chồng, cô vội vàng ôm đứa bé lên, nhìn thấy mấy lá thư chưa có rách, thở phào nhẹ nhõm, cô bỏ lá thư vào trong phong thư, trả về chỗ cũ, “Ngoan ngoãn, không được phá đồ của ba nha.”
Giờ cơm trưa ở quân đội là mười hai giờ, Hướng Khai Hoa mang theo vợ con đến nhà ăn, bởi vì lúc này tinh thần em bé tỉnh táo, dỗ thế nào cũng không chịu ngủ, Trần Mai sợ đứa nhỏ sẽ phá, đảo lộn mấy bức thư của chồng, nếu bị nó xé thì hư hết, nên cô không dám đặt đứa nhỏ trên giường, ôm theo con vào nhà ăn.
Đại gia đình nhà đại đội trưởng vừa vào cửa, binh lính cấp dưới liền len lén nhìn họ.
Thức ăn đã sớm được dọn trên bàn, Hướng Khai Hoa đi đến vị trí của mình, đứng ngay ngắn, nhìn khắp bốn phía “Đứng nghiêm, nghỉ, ngồi xuống!” Ba khẩu hiệu hô lên rất là vang dội.
Hướng Vi thấy mấy binh sĩ còn đang ồn ào bỗng chốc trật tự ngồi xuống, vẻ mặt cô sùng bái nhìn ba, ba cô thật uy nghiêm, đại đội trưởng thật là lợi hại!
Ăn cơm trưa xong, Hướng Vi liền ngủ gật. Trần Mai đặt đứa bé lên trên giường ngủ ngon, vừa nghiêng đầu nhìn chồng nói: “Khai Hoa, lễ mừng năm mới năm nay anh có về nhà không? Năm sau là sinh nhật của ba, anh xem?”
Người ba ở trong miệng của Trần Mai là cha của Hướng Khai Hoa tên là Hướng Như Bính, nhà cũng ở Đại Liên. Hướng Khai Hoa là anh cả, phía dưới còn có hai em trai, ba em gái, còn nửa năm nữa thì em trai nhỏ nhất sẽ kết hôn.
“Về chứ, năm nay phải về nhà mừng năm mới.”
“Khai Hoa, Vi Vi………. Haiz, em sợ mẹ sẽ không thích.” Trần Mai lo lắng không phải là không có lý do, Khai Hoa là con trưởng trong nhà, những năm trước hai người lập gia đình đã lâu mà không có con, ba chồng thì còn đỡ, nhưng mẹ chồng thì không được như vậy, mấy năm nay bởi vì cô không sinh được con, cũng chịu nhiều ức hiếp, nếu không phải Khai Hoa kiên trì, sợ là mẹ chồng đã muốn họ ly hôn. Hiện tại, tuy là có Vi Vi, nhưng rốt cục nó không phải là con ruột, mẹ nhất định là không thích, Trần Mai cũng không hi vọng đứa nhỏ sẽ phải chịu bất kỳ ủy khuất nào.
Hướng Khai Hoa thấy vợ mình lau nước mắt, thì vỗ vỗ vai của cô, “Yên tâm, tất cả đã có anh. Anh sẽ không để mẹ làm khó dễ hai mẹ con em, anh sẽ nói với mẹ.”
Trần Mai tựa vào ngực chồng mình, cô tin lời của anh, đời này cô có thể gặp được một người chồng hiểu ý, thương yêu mình như vậy, thật không biết ở kiếp trước cô đã tích được bao nhiêu công đức, ở bên cạnh anh ấy, thật tốt……….
Hai mẹ con Trần Mai sau khi đi một chuyến Bắc Kinh, trở về rất náo nhiệt, người trong thôn hiếu kỳ, nên đi lại xung quanh nhà họ Trần.
Trần Đức Cương ôm cháu gái, nhìn phải nhìn trái, thấy đứa nhỏ không có gì không ổn mới cười nói: “Bé ngoan, làm ông ngoại nhớ muốn chết.”
Hướng Vi nhe ra cái miệng nhỏ nhắn, y y nha nha, chào hỏi ông ngoại cô.
Trần Đức Cương vui sướng vô cùng, hướng vợ mình khoe khoang đứa nhỏ đã hôn ông, ở một bên Chu Hữu Thục nhìn hai ông cháu có chút dở khóc dở cười.
Ngày qua ngày, Hướng Vi đã được hơn bảy tháng tuổi. Bởi vì bị mọc răng, cả ngày cô đều chảy nước miếng, nên Trần Mai dùng máy khâu may cho Vi Vi một chiếc khăn mang theo bên mình. Rốt cục thì Hướng Vi cũng có thể ăn cơm, mỗi ngày ông ngoại đều nấu cháo thật nhừ cho cô ăn, bên trong có khi là thịt vụn, có khi là rau nhừ.
Trần Đức Cương ôm đứa bé, nhìn bọn họ, “Mọi người vào nhà trước đi, con trai trở về bà còn khóc cái gì.” Trần Đức Cương ôm đứa bé dẫn đầu đi vào nhà.
Trần Trường Chinh nhìn Tô Đình nháy mắt mấy cái, ý bảo cô không cần phải lo lắng.
Hướng Vi ở trong ngực ông ngoại, nhìn chú út chưa gặp mặt c