Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.

nhà, bình thường là được rồi, mẹ à, mẹ cũng đừng có yêu cầu nhiều quá. Em trai cũng đã hai mươi bốn tuổi rồi, lập gia đình rất tốt, còn có thêm người quản lý nó. Mới vừa rồi con hỏi nó, nó nói lần này về nhà sẽ không đi nữa, haha, mẹ, lần này em trai trở về sẽ làm đám cưới nha, mẹ đó, cứ việc chờ đến năm sau là sẽ được bồng cháu thôi.”
Chu Hữu Thục cười đến không khép miệng lại được, “Mẹ đã rất lo lắng cho hôn sự của em con, hiện tại thì tốt rồi, đúng rồi, không biết ba mẹ cô gái kia có chịu gả con gái đi xa như vậy không nữa”
Trần Mai cười hì hì: “Mẹ, dù sao thì em trai cũng đã dắt được con gái nhà người ta về nhà mình rồi, người nhà của cô ấy nhất định là luyến tiếc, tuy nhiên chỉ cần con gái họ chịu thì người nhà họ cũng đành phải chấp nhận thôi chứ sao.”
Chu Hữu Thục cười cười, nhìn con gái nói,” Cô không phải cũng như vậy sao, năm đó thím giới thiệu cho cô mấy nhà, bất luận là điều kiện gia đình hay là diện mạo đều hơn hẳn Hướng Khai Hoa. Nhưng trong mắt con lại cứ nhất quyết coi trọng tên ngốc Hướng Khai Hoa kia, lúc đó nó vừa mới đi lính, trong lòng còn buồn bực khổ não, khi ấy mẹ và ba con rất không tán thành, nhưng con lại cứ coi trọng nó, làm cha mẹ như chúng ta cuối cùng không phải cũng đồng ý sao.
Trần Mai cũng không giận, “Đó là do mắt con tốt, con có đôi mắt đã luyện qua vàng mà, sự thật chứng minh là con đã chọn đúng người, nếu năm đó chọn phải người khác, con sợ là đã sớm ly hôn rồi.”
Chu Hữu Thục cười nói: “Vâng, là cô có ánh mắt tốt. Đúng rồi, năm nay Khai Hoa có về nhà không?”
Trần Mai vừa rót dầu vào trong nồi, vừa nói: “Dạ có, anh ấy nói chậm nhất là hai mươi tám tết sẽ về, mẹ, năm nay chúng con sẽ về nhà bên kia mừng năm mới.”






Ngày Hướng Khai Hoa về nhà là vào một ngày bão tuyết, thời tiết đặc biệt lạnh, cả nhà Trần Đức Cương đang chuẩn bị dùng cơm tối, lúc Trần Mai đi ra cửa lấy đồ cho con gái, theo thói quen cô ngước nhìn về phía cổng sân, thì thấy một người đang cầm một túi hành lý, đi trong tuyết, tóc và quần áo đều phủ đầy tuyết, nhìn thật sự rất giống người tuyết.
Trần Mai híp híp mắt, nhìn kỹ lại, phát hiện người ấy là chồng mình, Trần Mai hướng vào trong nhà hô: “Cha, Khai Hoa đã về rồi.” Nói xong cô cũng không quan tâm đến cơn bão tuyết, nhấc chân vội vàng chạy ra bên ngoài.
“Em còn tưởng ngày mai anh mới về nhà cơ đấy. Tuyết lớn như vậy, anh không biết là nên đợi cho tuyết ngừng rơi rồi mới đi sao. Đi, mau vào nhà cho ấm nào.”
Hai vợ chồng vào nhà, Chu Hữu Thục đã sớm mang nước nóng ra, Trần Mai cầm lấy khăn lông khô vỗ rớt tuyết trên người xuống, rồi mới đưa khăn lông cho chồng mình lau mặt. Cô cởi áo khoác quân đội của anh ra, rồi nhanh chóng đi tìm bộ quần áo ở nhà cho chồng.
“Ngồi xuống ăn cơm đi con, cả nhà đang chuẩn bị ăn cơm này.” Trần Đức Cương nói.
Nhà của Hướng Khai Hoa và nhà của Trần Mai cách nhau không quá xa, ngồi xe hơi thì chỉ mất ba tiếng là đến nơi, Trần Mai về gần đến nhà chồng thì có chút căng thẳng, cô lo lắng nhìn chồng mình, một tay Hướng Khai Hoa ôm con gái, một tay vỗ vỗ bả vai vợ, “Không có chuyện gì, đi thôi.”
Trời rất lạnh, gương mặt Hướng Khai Tuệ vì lạnh cóng nên đỏ lên, cô đang chạy nhảy điên khùng ở trong sân, trong miệng hô hoán. Hướng Khai Hoa vừa bước vào cổng sân, đã thấy em tư mình đông lạnh thành ra như thế, vậy mà người trong nhà cũng không kêu nó vào nhà, mái tóc ẩm ướt dán vào cái trán, sắc mặt Hướng Khai Hoa đen sì chẳng khác nào than củi.
Hướng Khai Tuệ tuy là người ngốc, nhưng cũng biết được ai với ai, đôi mắt nhìn người đứng trước mặt, vui mừng đi lên “Anh cả, Anh cả đã về, anh cả………..”
Người trong nhà la mắng: “Cả ngày điên điên khùng khùng, anh cả mài trở về lúc nào chứ.”
“Anh cả, em rất ngoan, anh cả có mua kẹo cho Khai Tuệ không?”
Phía dưới Hướng Khai Hoa còn có mấy em trai, em gái, nhưng người anh thương yêu nhất chính là cô em tư ngốc nghếch này, Hướng Khai Hoa cười nói: “Khai Tuệ ngoan, anh có mua quần áo mới cho em nè, đi, chúng ta vào nhà.”
Cả nhà họ Hướng đang ngồi trên giường lò, trong miệng cắn hạt dưa, khi Hướng Khai Hoa dắt em gái vào nhà nhìn thấy cảnh tượng này thì tức giận đến xanh mặt.
“A, Khai Hoa, con đã về rồi. Ai nha, con của mẹ, mẹ nhớ con muốn chết.” Lập tức Dương An Hiền bước từ trên giường lò xuống, mang dép đi về phía đứa con cả, rồi trừng mắt nhìn Khai Tuệ, “Anh cả mài về, cũng không biết nói một tiếng.”
Khai Tuệ chu miệng nói, ”Con ở bên ngoài hô to, là do mọi người không nghe.”
“Ai nha, mài muốn chết, còn dám cãi lại mẹ mài sao, tao……..”
Ánh mắt Hướng Khai Hoa phức tạp nhìn mẹ anh, hướng về vợ mình nói: “Mẹ, để Trần Mai dẫn em tư đi rửa mặt, gội đầu, xem em ấy thành hình dạng gì rồi chứ.”
Trần Mai ước gì không phải đối mặt với mẹ chồng, nắm tay em tư, cười nói: “Mẹ, vậy con dẫn em tư đi tắm nha.”
Dương An Hiền nắm tay con trai cười không khép miệng, rồi nhìn đứa con dâu nhỏ của mình nói: “Văn Tĩnh, con đi chuẩn bị bồn nước nóng cho chị cả đi.”
Hướng Khai Thái