Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341624
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1624 lượt.
Lưu Minh Tuấn trợn mắt nhìn con trai một cái, thả Vi Vi xuống, dặn dò Lưu Khải, “Lưu Khải, con và em Vi Vi đi chơi đi, không được ăn hiếp em gái, nếu không ba nhất định là sẽ đánh con một trận.”
Lúc này Hướng Vi không khỏi có chút rối loạn, nhớ khi còn bé, cha nuôi cũng không có nóng tính như vậy nha! Mặc dù cha nuôi vẫn đối xử rất tốt với cô, Hướng Vi nhìn qua Lưu Khải thấy căn bản là nó không thèm để tâm vào lời nói của cha nó, chỉ tập trung tinh thần nghịch món đồ chơi trong tay, rồi cô lại nhìn sang vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép của cha nuôi. Hướng Vi cảm thấy nhất định khi hai cha con này ở chung rất thú vị.
Lưu Khải phiền chán nghe ba mình nói xong, đưa tay nắm lấy tay Vi Vi, “Em gái Vi Vi, chúng ta đi thôi.” Nói xong cũng không thèm để ý đến ba mình, trực tiếp nắm tay Vi Vi đi.
Ở phía sau Lưu Minh Tuấn giận đến nghiến răng, Lý Hoan nhìn hai đứa nhỏ đi, ở phía sau hô: “Lưu Khải, chăm sóc em gái cho tốt.” Quay đầu thấy chồng mình vẫn còn đang tức giận, cười nói: “Được rồi, được rồi, chúng ta cũng vào nhà thôi, không phải anh có chuyện cần nói với em sao.”
Hướng Vi không hiểu chuyện của quân đội lắm, cũng không thích, lúc trước cô còn thấy cái mô hình xe tăng này mới mẻ, nhưng nhìn lâu vài lần cũng không còn thích nữa, ngược lại thì thằng nhóc Lưu Khải này, đang nằm trên mặt đất loay hoay những thứ đó, Hướng Vi đưa xe tăng trong tay mình cho Lưu Khải, tùy nó chơi, còn cô thì ngồi ở đó ngẩn người.
Kiếp trước cô hai mươi ba tuổi, từ nhỏ đã là một cô bé biết vâng lời, mặc dù trên cô còn có một chị gái hơn cô mười tuổi, nhưng cũng không chiều hư cô thành người kiêu căng ngạo mạn. Kiếp trước đã qua, nếu quả thật cô vẫn còn tồn tại, thì cô cũng muốn sang năm mới có thể sống lại. Hướng Vi nghiêng đầu nhìn Lưu Khải đang chơi ở đó, trong lòng có chút nhàm chán, “Lưu Khải, em đi vệ sinh đây.”
Lưu Khải nhìn Hướng Vi, “Anh là anh em, em không thể gọi tên của anh, em phải gọi anh là anh Lưu Khải.”
Hướng Vi khẽ cau mày, cái thằng nhóc này còn có thể phân biệt những việc này sao, thôi, dù sao nó cũng lớn hơn mình một chút, kêu một tiếng cũng không mất miếng thịt nào, Hướng Vi cười híp mắt kêu một tiếng anh Lưu Khải, Lưu Khải nghe được, trong lòng rất thoải mái, làm bộ khoát khoát tay, “Em đi đi, Ah…… Em gái à, em tìm được nhà vệ sinh không?”
Hướng Vi quýnh, dường như là cô không biết thật, Hướng Vi lắc đầu một cái, Lưu Khải nhìn đồ chơi trên mặt đất, rối rắm nhìn Hướng Vi, suy nghĩ nhanh chóng, liền cất đồ vào trong túi, một tay cầm túi, một tay nắm tay Vi Vi đi vệ sinh.
Đến được nhà vệ sinh, Hướng Vi càng quýnh hơn, cởi quần cũng không được mà không cởi cũng không được, cứ như vậy bị nghẹn, Lưu Khải không hiểu, “Không phải em nói muốn đi vệ sinh sao?”
Hướng Vi dậm chân một cái, “Anh đi ra ngoài đi.”
“Không được, mẹ nói không được rời mắt khỏi em, nếu không ba sẽ thực sự đánh anh đó.” Mắt Lưu Khải chớp cũng không chớp nhìn Vi Vi.
Hướng Vi bắt đầu nổi giận nha, nhưng hai đứa đều còn là con nít, muốn cô giải thích cho nó cái gì mà nam nữ khác nhau, cô dám khẳng định, Lưu Khải nhất định sẽ càng hỏi những vấn đề khiến người khác câm nín.
Hướng Vi trợn mắt nhìn Lưu Khải một cái, trong lòng tự nhủ hiện tại cô chỉ có hai tuổi, còn sợ sẽ bị thằng nhóc này nhìn sao. Hướng Vi nghĩ được như vậy, nên không nhăn nhó nữa, đành ở trước mặt nó đi vệ sinh.
Lưu Khải buồn bực, thế nào mà em gái lại không có chim nhỏ ta. Lưu Khải nhìn Hướng Vi, “Em Vi Vi, tại sao em lại không có chim nhỏ vậy? Là bị người xấu cắt sao?”
Khóe miệng Hướng Vi co giật, nếu không phải thấy gương mặt nó ngây thơ, cộng thêm cái vẻ mặt không biết là đồng tình hay đang rối rắm cái gì, cô thật sự muốn đấm cho nó một cái vào mặt, cư nhiên bị nó đùa giỡn a!
Cặp mắt Hướng Vi híp lại, nhìn Lưu Khải nói: “Anh Lưu Khải, nếu chim nhỏ của anh mà dài ra đến bên ngoài, thì sẽ bị cắt, không tin anh đi hỏi mẹ nuôi đi.”
Lưu Khải vội vàng che hạ bộ của mình, nhanh chân bỏ chạy.
Hướng Vi cười khanh khách, cảm giác đùa giỡn con nít thật là thích, khó trách bây giờ có nhiều bà dì quái chiêu như vậy. Tâm tình Hướng Vi rất tốt, trở về ký túc xá ba mình.
Ký túc xá của Hướng Khai Hoa ở lầu hai, Hướng Vi còn nhỏ, đứng ở vách tường nên người bên trong cũng không nhìn thấy, không thể trách Hướng Vi có hành động nghe lén này, thật sự là, nếu ba mẹ cô đang ở trong đó làm chuyện gì, cô đột nhiên chạy vào còn không phải là đã giết phong cảnh giữa họ rồi sao.
Không một tiếng động, trong lòng Hướng Vi bối rối, rốt cục là mình đi vào thì tốt hơn, hay là không đi vào nhỉ! Đang trong lúc nội tâm Hướng Vi giao chiến, âm thanh của Hướng Khai Hoa truyền đến, “Trần Mai, mấy năm qua anh làm khổ em rồi, cám ơn em. Lần này ra tiền tuyến, nếu anh có thể còn sống trở về gặp mẹ con các em, vậy thì cả đời Hướng Khai Hoa anh sống đáng giá rồi, nếu như không gặp may mắn, anh hi vọng em………….”
“Không……… Không được nói những điều đó. Khai Hoa, từ cái ngày mà em được gả cho anh, em liền biết rõ vị trí của mình, anh là quân nhân, bảo vệ tổ quố