Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng
Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341832
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1832 lượt.
c là trách nhiệm của anh. Khai Hoa, anh là niềm tự hào của mẹ con em, em hi vọng khi anh ở tiền tuyến, cũng sẽ vì mẹ con em mà suy nghĩ nhiều hơn, không cần……… Đừng nói với em những chuyện đó, em không muốn nghe………….. Ô ô………..”
Hướng Khai Hoa trầm mặc một hồi, mới mở miệng nói: “Trần Mai, ở nhà tất cả giao cho em. Anh sẽ vì em và con mà cố gắng sống sót, nếu thật sự bất hạnh, anh hi vọng em có thể suy nghĩ thông suốt.”
Trần Mai đè nén tiếng khóc của mình, thút thít nói, “Em hiễu rõ mà, mọi việc ở nhà anh không cần lo, em sẽ chăm sóc con thật tốt, em và Vi Vi đều sẽ chờ anh trở về.”
Hướng Vi bỏ chạy, cô không dám đi vào, cô không biết phải nên làm cái gì nữa, làm sao cô có thể đối mặt với trường hợp như vậy chứ. Tại sao cô có thể quên, cuộc “chiến tranh phản kích tự vệ” của Trung Quốc, không phải chỉ kết thúc năm 1979, mà là đánh đến mười năm lận. Từ năm 1979, năm đại binh đoàn tác chiến, năm 1986 đến năm 1989 thêm năm sư đoàn trinh sát tác chiến, quân đội Trung Quốc bỏ ra không biết bao nhiêu là lực chiến đấu!
Hướng Vi nằm trên cỏ, nhìn bầu trời xanh bao la, chỉ cảm thấy tâm hồn trống rỗng, ban đầu khi cô nhìn thấy đoạn lịch sử này, cũng chỉ là thở dài một tiếng, mắng thêm mấy câu, rồi gác xuống, dù sao đấy chẳng qua cũng chỉ là lịch sử. Nhưng nay cô được sống lại, ba của cô sẽ phải đến chiến trường. Năm nay, ngày 20 tháng 9, ở trạm xe Cổ Thành tại Bảo Định, ở trong bồn xe nóng rực, là 838 lính trinh sát mặc quân phục số 85 cầm súng tiểu liên 56-1, và súng tiểu liên giảm thanh 85, tiếp nhận sự kiểm duyệt của quân đội, sau đó bọn họ sẽ xông pha nơi chiến trường, trong đám người đó có lẽ sẽ có ba của cô.
Hướng Vi nhắm mắt lại, quân đoàn ba mươi tám có tiếng tăm lừng lẫy đó, bộ đội trinh sát, trong quân đội Trung Quốc là quân bài chủ chốt. 838 người lính, những người này là những người cuối cùng được chọn trong cuộc huấn luyện gian khổ hai năm. Người lính trinh sát giỏi nhất có thể đánh được một đám binh thường, họ sắp sửa phải ra tiền tuyến, sắp phải đấu một trận sống còn với lính đặc chủng của quân đội Việt Nam, dùng lính đặc chủng để mở màn trận đấu, sẽ có vài người trong bọn họ vĩnh viễn không thể trở về nhà được nữa………. có lẽ sẽ có ba của cô nữa……….
Chiến tranh, là một cối xay thịt, là cối xay thịt binh lính của chính phủ. Đây là câu nói của nguyên soái Zhukov thuộc Liên Xô cũ. Nếu sau này ba cô không thể về nhà được nữa, cô và mẹ sẽ ra sao đây? Cái suy nghĩ này, Hướng Vi không biết cũng không dám tưởng tượng!
Hướng Vi lau khô nước mắt, hít hít cái mũi, đè nén xuống tâm sự của mình, rồi chạy đi tìm mẹ, cô vẫn còn là một đứa trẻ, dưới tình huống này tuyệt đối không thể làm người lớn lo lắng.
Trái tim Trần Mai thống khổ, nhưng ở trước mặt con gái vẫn phải nở nụ cười dịu dàng. Cả gia đình họ Hướng và họ Lưu cùng ăn cơm với nhau, không khí rất nặng nề ngột ngạt, ngay cả người nói nhiều nhất là Lưu Minh Tuấn cũng chỉ biết uống rượu giải sầu, không mở miệng nói chuyện.
Lưu Khải không biết chuyện của người lớn, tất nhiên là ăn uống sảng khoái, thấy em gái Vi Vi chưa ăn gì mấy, Lưu Khải nhìn mẹ mình, hỏi “Mẹ, Em Vi Vi nói chim con dài hơn, sẽ phải cắt đi, thật sẽ bị cắt bỏ sao? Mẹ?”
Hướng Vi nghe thấy lời nói của Lưu Khải, xém chút nữa bị té xuống đất, tên ngu ngốc này! Lời như vậy cũng có thể nói ra! Mấy người lớn sau khi nghe xong, cũng không nhịn được cười, không khí khẩn trương lúc trước nhanh chóng biến mất, Lưu Minh Tuấn cười đến nước mắt cũng chảy ra.
Lưu Khải còn tưởng là sẽ bị cắt đi thật, cái mặt bánh bao vo thành một nắm, “Mẹ, chim nhỏ của con thật sự sẽ bị cắt đi sao, không có chim nhỏ làm sao con có thể xuỵt xuỵt được mẹ?”
Lý Hoan vỗ vỗ đầu con trai, “Ngu ngốc, con là con trai, em Vi Vi là con gái, chim nhỏ á, chỉ có con trai mới có thôi, đã hiểu chưa?”
Hướng Vi vừa ăn cơm, vừa hé mắt nhìn Lưu Khải, tên ngu ngốc này, thật khiến người ta sợ kinh hoàng. Lưu Khải nghe nói sẽ không bị cắt bỏ chim nhỏ, liền yên tâm, cái mặt bánh bao cũng dãn ra, Lưu Khải nhìn Hướng Vi nói: “Em Vi Vi, em lừa anh, không phải chim nhỏ của anh dài hơn.”
Trong lòng Hướng Vi tức giận, nhìn đi, bốn đôi mắt đồng loạt nhìn chằm chằm cô, sợ là trong bụng còn nghĩ cô đã nhìn lén cái kia, loại tội danh này cô không đảm nhận nổi a. Hướng Vi hạ đôi đũa xuống, nhìn mọi người, “Là ông ngoại nói.” Miệng nhỏ kéo lên, quay qua Trần Mai khóc lóc kể lể, “Mẹ, anh Lưu Khải nhìn lén con đi tiểu, còn cười nhạo con không có chim nhỏ………….”
Gương mặt tuấn tú của Lưu Minh Tuấn kéo căng, nhìn khuôn mặt đen thui của Hướng Khai Hoa, làm bộ ho khan mấy tiếng, ”Bọn nhỏ chỉ là đùa giỡn thôi, không có chuyện gi, không có chuyện gì………… hai anh em ta tiếp tục uống, tiếp tục uống……….”
Lý Hoan cười không dừng lại được, vỗ đầu Lưu Khải, “Cái thằng nhãi ranh này, ở nhà mẹ dạy con thế nào. Con là bé trai, bé trai thì không được nhìn lén bé gái.”
Lưu Khải hừ một tiếng, xoay đầu qua một bên, bắt đầu tỏ ra khó chịu……….
“Vi Vi, con mau đi gọi mấy em