Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341626
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1626 lượt.
trong lòng Trần Đức Cương cũng sốt ruột, lúc vừa nhận được điện báo, ông liền biết nhất định đã có chuyện xảy ra, nếu không con gái cũng không đi vội vã như vậy. Trần Đức Cương nhanh chóng đạp xe đạp đi đến chỗ của con trai và con dâu gọi họ về nhà.
Trên đường về, Trần Đức Cương chỉ đơn giản nói sơ qua mọi chuyện cho con trai và con dâu nghe, hiện tại tình huống cụ thể là như thế nào thì bọn họ cũng không rõ cho lắm, Trần Đức Cương không thể làm gì khác hơn là để người nhà chuẩn bị tình huống xấu nhất có thể xảy ra.
Không khí nhà họ Trần rất trầm trọng, ngay cả hai đứa nhỏ bình thường hay gây sự cũng không dám nghịch ngợm, hôm qua hai tụi nó vừa nghịch ngợm liền bị ba tụi nó hung hăng trừng trị cho một trận, giờ ngoan ngoãn lại không ít, bảo tụi nó làm cái gì thì sẽ làm cái đó.
Trần Trường Chinh hít một hơi thuốc, nhìn ba của mình, “Ba, như vậy cũng không phải là biện pháp, thế này đi, mai con sẽ đi Bắc Kinh một chuyến.”
Trần Đức Cương nghĩ xong, nói: “Con đi một chuyến cũng tốt. Đúng rồi, cầm theo tiền, chị con đi gấp, ba nghĩ chắc trên người nó không mang theo nhiều tiền.”
Trần Trường Chinh gật đầu một cái, ngày hôm sau đã đi.
Lại nói tới Trần Mai ở bên này, Trần Mai đến Bắc Kinh rồi thì lập tức đi đến nhà Lý Hoan tìm hiểu tình hình, thế mới biết chồng của cô bị thương, đang được điều trị ở bệnh viện quân đội, khiến Trần Mai vô cùng nóng ruột.
Lưu Minh cũng vừa về nhà, sắc mặt rất khó coi, một tay cầm mũ nhà binh, “Chị dâu, hai chúng ta cùng nhau đi thôi.”
Nhóm của Lưu Minh Tuấn đã về trước nhóm của Hướng Khai Hoa, anh về quân đội để báo cáo công việc, khi Lưu Minh Tuấn về nhà là rất vội vã, nên ngay cả vợ anh ấy là Lý Hoan cũng không biết anh ấy đã về Bắc Kinh, không bao lâu thì nghe tin bạn tốt mình bị thương, Lưu Minh Tuấn tức giận tới mức chửi má nó, lúc này mới lập tức về nhà một chuyến, nhờ vợ mình phát điện báo cho Trần Mai đến đây.
Sắc mặt Lưu Minh Tuấn đặc biệt khó coi, bác sĩ ở bệnh viện không cho thân nhân bệnh nhân vào thăm, Lưu Minh Tuấn nắm lấy áo khoác trắng của bác sĩ, đôi mắt trừng lớn giống như mắt bò, “Có biết người bên trong đó là ai không? Đây là chị dâu tôi, chính là vợ của người đó, từ năm 1986 đi ra chiến trường, hai vợ chồng họ cũng chưa từng được gặp nhau, mẹ nó ông còn ngăn cản? Lập tức mở cửa cho tôi, có tin hay không tôi một phát bắn chết ông.”
Đôi mắt Lưu Minh Tuấn đỏ lên, vừa từ chiến trường trở về, cái khí thế này lập tức dọa cho bác sĩ run chân.
“Khụ Khụ……”
Lưu Minh Tuấn quay đầu nhìn lại, mặt liền biến sắc, vội vàng chào một cái, “Chào thủ trưởng.”
Đi ở hàng đầu tiên là tư lệnh quân khu Diệp Chính Hải, sư trưởng Hoàng Thành, và ủy viên chính trị Lữ Minh, trong lòng Lưu Minh Tuấn thầm nói xui xẻo.
Trần Mai làm vợ quân nhân, gả cho Hướng Khai Hoa nhiều năm như vậy, cô không hiểu biết gì nhiều về biên chế của quân đội, nhưng cô biết trong quân đội quan trọng nhất là cấp bậc, mới vừa rồi Tiểu Lưu còn uy hiếp bác sĩ bệnh viện, không biết sau này có ảnh hưởng đến tiền đồ của anh ta hay không nữa, những chuyện như vậy có thể nói lớn mà cũng có thể nói nhỏ.
Trần Mai cười nói: “Chào mấy vị thủ trưởng, Tôi là Trần Mai , là vợ của Hướng Khai Hoa, hôm nay xảy ra chuyện như vậy là do tôi đã nhờ vã Lưu Minh để anh ấy dẫn tôi đến, bác sĩ bệnh viện không cho chúng tôi vào, Lưu Minh Tuấn cũng vì sốt ruột, nên mới mất kiểm soát nói ra mấy câu không suy nghĩ, mong rằng các vị thủ trưởng tha lỗi cho chúng tôi, tha thứ cho Lưu Minh Tuấn lần này.”
Diệp Chính Hải nhìn Trần Mai một cái, cười nói: “Cô chính là vợ của Tiểu Hướng? Vừa nhìn đã biết là người có đức có tài, đi thôi, mau vào trong xem một chút.”
Dĩ nhiên bác sĩ biết cấp bậc của người này, nên lập tức mở cửa cho họ đi vào, trong lòng Lưu Minh Tuấn thở phào nhẹ nhõm, thầm nói chị dâu thật biết cách nói chuyện, Trần Mai vừa mới cứu anh ta một mạng. Lưu Minh Tuấn lau mồ hôi trên trán, rồi đi theo vào.
Mấy vị thủ trưởng hỏi bác sĩ tình trạng của bệnh nhân, lại nói mấy câu, ý tứ rất rõ ràng, bệnh viện phải chữa lành bệnh cho người đó, nếu người nhà bệnh nhân đến thì không được ngăn cản họ vào phòng bệnh.
Mấy vị thủ trưởng an ủi Trần Mai mấy câu, hành động vừa rồi của Lưu Minh Tuấn cũng được bọn họ nói đùa mấy câu rồi cho qua, chờ tất cả mấy người họ đi rồi, Lưu Minh Tuấn lau mồ hôi, “Chị dâu, chị đúng là đại ân nhân của em.”
Trần Mai nói: “Là chị liên lụy chú, không có chuyện gì.”
Mắt Trần Mai chớp cũng không chớp nhìn chồng mình nằm ở trên giường, cũng may, bác sĩ nói cuộc phẩu thuật rất thành công, đạn đã được lấy ra, chờ nghỉ ngơi mấy tháng, vẫn có thể tiếp tục huấn luyện.
Lưu Minh Tuấn thấy Trần Mai chuyên chú nhìn bạn tốt, liền lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh. Lần này Hướng Khai Hoa bị thương là vì cứu binh lính của anh, Lưu Minh Tuấn điều tra mới biết người được cứu chắc là trong ZF (ta chịu, ta chém!), trong nhà vẫn còn vài vị nhân vật, cũng khó trách thủ trưởng lại coi trọng như vậy. Sau này đường quan lộ của bạn tốt coi như được thuận lợi rồi, anh đoán nếu không có chuyện