Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341654
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1654 lượt.
một người không thích hát, không phải là cậu ta hát không hay, nhưng trước kia mỗi lần đi chơi cậu ta đều không bao giờ hát.
Hướng Vi ngồi trên ghế sa lon sốt ruột không chịu được, trong những người này, có mấy người đang yêu nhau, khi uống hơi say, thì họ cũng hơi càn rỡ. Hướng Vi nhìn đồng hồ đeo tay, vừa đến tám giờ, Hướng Vi cũng định đi về.
“Quách Duệ….”
“Hả? Có chuyện gì vậy Vi Vi?” Quách Duệ uống cũng nhiều rồi, nên ngay cả cách gọi cũng thay đổi.
Hướng Vi cau mày, nhìn bộ dạng kia của cậu ta nghĩ cậu ta uống quá nhiều. Hướng Vi nói: “Quách Duệ, bây giờ mình phải về, bạn ở lại chơi vui vẻ nhé………. Sinh nhật vui vẻ!” Nói xong thì cầm lấy gói quà sinh nhật cô đã chuẩn bị từ trước mang ra, hồi còn học cấp ba cô phát hiện cậu ta là một người thích truyện trinh thám, vừa đúng hôm nay là sinh nhật của cậu ấy nên cô đã mua một bộ tiểu thuyết trinh thám cho Quách Duệ.
Mặc dù Quách Duệ hơi say, nhưng cũng không phải là say lắm, nhìn Hướng Vi, hơi vội vàng nóng nảy nói: “Nhưng hôm nay là sinh nhật mình mà!”
Hướng Vi sợ gây ầm ĩ, nên dùng sức gật đầu nói, “Mình biết, nên hôm nay mình mới đến, vì tham gia tiệc sinh nhật của cậu, ngay cả bạn cùng phòng mình cũng bỏ, như thế nào, bạn thân mà? Chẳng qua bây giờ mình phải về, khuya nữa ngồi xe không tốt.”
Nói giỡn, bây giờ là tháng Mười Một rồi, bên ngoài rất lạnh, khuya quá thì một cô gái như cô không dám đi lại ở trên đường. Hướng Vi nói xong thì lấy túi của mình đẩy cửa phòng ra, “Quách Duệ, chơi vui vẻ nhé! Sinh nhật vui vẻ!”
Sắc mặt Quách Duệ rất tối, vô cùng tối, cũng không biết có phải là do rượu hay không, kéo tay Hướng Vi lại, “Vi Vi, hôm nay là sinh nhật mình.”
Hướng Vi cảm thấy hơi nhức đầu, “Quách Duệ, mình biết rõ hôm nay là sinh nhật cậu, mình cũng đã đến. Nhưng bây giờ tối rồi, bạn để một cô gái như mình ngồi ở đây, vậy thì khi nào mình mới về được? Trường bạn ở gần đây, qua ngã tư là chỉ cách mấy chục mét! Mau buông tay.”
Quách Duệ cảm thấy huyệt thái dương giật giật, thấy sắc mặt Hướng Vi nghiêm túc, rất tức giận, nhưng cũng không dám nắm tay cô nữa. Hướng Vi mang một bụng tức giận rời khỏi phòng karaoke, Quách Duệ lập tức đuổi theo chạy ra bên ngoài.
Bên ngoài rất lạnh, Quách Duệ đi theo Hướng Vi, đầu óc cũng đã tỉnh táo hơn nhiều, thấy Hướng Vi vẫn không lên tiếng, cũng cảm thấy vừa rồi mình đã quá lỗ mãng, quách Duệ sờ sờ đầu, nói: “Thật xin lỗi, là mình quá tùy hứng, mình nhận lỗi với cậu.”
Mặc dù trong lòng Hướng Vi vẫn còn rất tức giận, chỉ là nói thế nào thì hôm nay cũng là sinh nhật của Quách Duệ, phải chừa chút mặt mũi cho người ta, Hướng Vi ừ một tiếng, “Bạn về đi, đừng để mấy bạn khác đợi lâu.”
Quách Duệ lắc đầu nói, “Để tụi nó chờ đi, mình tiễn cậu lên xe buýt rồi quay lại.”
Dưới ánh đèn màu vàng, hai người không nói chuyện nữa, Hướng Vi hà hơi thổi vào tay mình, mắt không hề chớp nhìn đường phố, “Tới, tới rồi………. Quách Duệ, cậu về đi.”
Quách Duệ nhìn mặt Hướng Vi, đột nhiên nói: “Vi Vi, làm bạn gái của mình đi, mình thích cậu……….”
Hướng Vi sững sờ, “Cậu……….. Quách Duệ, đừng đùa nữa, mình không thấy buồn cười một chút nào, mình đi nhé.”
Quách Duệ nhìn chiếc xe đi xa, khổ sở lẩm bẩm: “Cho tới bây giờ, mình đều nhìn cậu như thế này……….”
Hướng Vi ngẩn người nhìn cửa sổ xe, chưa bao giờ cô nghĩ tới việc có một ngày Quách Duệ sẽ nói với cô những lời đó, trong lòng cô, Quách Duệ chỉ là bạn.
Trong lòng Hướng Vi rất rối, cô hiểu, cô không có cảm giác với cậu ta, nhưng lại không biết làm sao để từ chối Quách Duệ. Dù sao bọn họ quen biết nhau đã nhiều năm như thế, mặc dù đây không phải là tình yêu nam nữ, nhưng cô hi vọng mọi chuyện sẽ không vì việc này mà có chướng ngại.
Hướng Vi lê bước chậm chạp trở về kí túc xá, Vương Đan đang sấy tóc, thấy Hướng Vi về phòng, “Tiểu Lục*, mày làm sao thế?”
(Từ h kem sẽ thay đổi tên nhân vật tùy theo tình hình nhé, Hướng Vi là út nên được mọi người gọi là Tiểu Lục)
Hướng Vi đặt túi xách lên bàn, rồi ngồi xuống giường, nhìn Vương Đan, “Lão Đại, em không biết nên nói gì nữa. Ai………… Tóm lại là phiền chết được.”
Vương Đan cũng gật đầu, nói: “Đúng đó, Tiểu Lục, chuyện này mày phải sớm giải quyết. Có câu đau dài không bằng đau ngắn, bây giờ mày vì sợ tổn thương cậu ta mà không nói rõ ràng, ngược lại chính là hại người ta. Mặc kệ mày quyết định như thế nào, bọn tao đều ủng hộ mày.”
Lưu Hàm thở dài nói, “Ai, thật ra thì, Quách Duệ đối với mày cũng không tệ lắm, nếu không phải tại mọi người thích người lạ, có lẽ sẽ có tình cảm?”
Hướng Vi đỏ mặt nhìn Lưu Hàm, “Lão nhị, em với cậu ta sẽ không đến với nhau được đâu, em biết chị thích mối tình thanh mai trúc mã, nhưng em quả thật không thích Quách Duệ, đối với em mà nói, cậu ấy quá quen thuộc, nếu ở cùng một chỗ với em thì sẽ rất kì cục. Lại nói, cậu ấy cũng không phù hợp với yêu cầu của em, tuổi quá nhỏ, không được, em thích lớn tuổi chút. Hơn nữa, con người rồi sẽ thay đổi, có lẽ lúc đầu cậu ta rất thích em, nhưng qua nhiều năm như