Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341652

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1652 lượt.

khứ, qua thật lâu, mới nói: “Đội trưởng Hướng là một lãnh đạo tốt, anh là cấp dưới của ba em, ba em đã từng cứu mạng của anh, còn vì anh mà bị thương, đội trưởng Hướng vĩnh viễn đều là người đội trưởng tốt của anh.”
Hướng Vi suy nghĩ một lát, liền hiểu, năm đó thì ra ba vì người này mà bị thương, chỉ là Hướng Vi không biết đối phương là ai. Vào lúc này nghe lời nói của thủ trưởng, thì cô mới hiểu được.
Hướng Vi gật đầu, tỏ ra đã hiểu. Khâu Thịnh Trạch cười nói: "Được rồi, chúng ta cùng đi ăn cơm thôi."
Hướng Vi thụ sủng nhược kinh nhìn anh ta, không biết nên nói điều gì mới phải.
Khâu Thịnh Trạch cười nói: " Anh nhỏ tuổi hơn ba của em, về sau em cứ gọi anh là anh Khâu được rồi.”
Hướng Vi gật đầu, sắc mặt hơi cứng, chuyện xảy ra ngày hôm nay thật sự khiến cô tiêu hóa không trôi
Khâu Thịnh Trạch nói nhân viên bảo vệ đi vào, rồi nói với Hướng Vi: “Đi thôi, chúng ta ra ngoài ăn cơm, sau đó anh sẽ cho người đưa em về.”






Đối với việc tự nhiên xuất hiện một đại nhân vật, Hướng Vi cũng không để ý nhiều lắm, người như vậy, nếu không phải là nể mặt mũi của ba cô, ai sẽ để ý đến cô chứ. Cái khác không chắc lắm, nhưng cô có bao nhiêu cân lượng cô tự mình biết được, mặc dù cô vô tâm, nhưng cũng biết bản thân mình là ai!.
Tập huấn vẫn còn tiếp diễn, chỉ là lúc huấn luyện viên Lý huấn luyện mà thấy cô hơi ngơ ngác mất hồn thì cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Có lúc mọi người đi ngang qua cô, sẽ chỉ chỉ chõ chõ về phía cô, Hướng Vi chỉ có thể làm như không nhìn thấy.
Ngày hội diễn Hướng Vi không còn phải tham gia biễu diễn tháo lắp súng nữa, dù sao việc huấn luyện viên Lý thay người cô cũng không muốn hỏi nhiều, nên rất vui vẻ làm một khán giả ngồi xem.
Sau khi chấm dứt huấn luyện quân sự, Hướng Vi trở lại trường học, rất tự giác làm chuyện của mình, thỉnh thoảng cô sẽ nghe thấy người khác nhắc về chuyện của cô, Hướng Vi không thèm quan tâm, miệng ở trên mặt người ta, cô có thể làm gì được?
Quách Duệ cũng thường qua đây thăm Hướng Vi, có lúc sẽ ra ngoài ăn cơm với cô, qua lại hai lần, bạn cùng phòng đã biết đến Quách Duệ, còn chọc Hướng Vi nói có phải bạn trai của cô không, lúc đầu Hướng Vi còn giải thích, đợi sau này mọi ngừoi hiểu rõ mọi chuyện, cô không giải thích nữa, chỉ là lâu lâu Quách Duệ mới hẹn cô, cô lại lấy cớ mình bận học mà không đi.
Cả thư viện chỉ nghe thấy tiếng lật sách viết chữ vang lên, Hướng Vi xem hết một chương, thì đóng sách vở lại, uống ngụm nước, con mắt nhìn chung quanh. Rồi nhìn phía đối diện, đúng lúc Lý Bác ngẩng đầu lên, tầm mắt hai người chạm vào nhau, Hướng Vi xấu hổ cười. Nhưng cản bản người ta cũng không thèm nhìn cô, Hướng Vi nhún nhún vai, ở trong lòng than nhẹ một câu.
Hướng Vi nhàm chán, bắt đầu phát huy tinh thần nhiều chuyện của mình, nhìn chung quanh, hì hì….. phát hiện có một bộ phận các anh chị sinh viên mặc dù là đang đọc sách, trên thực tế là đang liếc mắt nhìn nhau, mắt Hướng Vi mở to chuyển động, cộng thêm vẻ mặt của cô cực kì quái dị, Lý Bác liếc mắt nhìn, trong lòng hơi sợ, thầm nghĩ cô gái này đã bị cái gì kích thích vậy?
Hướng Vi sờ mặt mình, nghiêng đầu lại, thấy đối phương đổi một quyển sách khác, trên bìa sách viết tên Lý Bác, nghĩ là tên của anh ta rồi, Hướng Vi chu miệng, nhàm chán nghĩ khi nào thì ba mẹ mới về tới Bắc Kinh.
Hướng Vi thật sự cảm thấy chán đến cực điểm, cầm tờ giấy trắng vẽ bậy bạ, thỉnh thoảng liếc nhanh nhìn Lý Bác mấy lần, Hướng Vi đã phác họa xong Lý Bác, nói đến thì, nam sinh này có khuôn mặt rất góc cạnh, đôi môi mỏng mím chặt, đôi mắt kiếng ôm sát khuôn mặt, phong cách rất chỉn chu, không biết sao Hướng Vi liền liên tưởng đến nhân vật hoạt hình trong hỏa diệm sơn, Hướng Vi dùng bút chỉnh trang cho bức họa thật tốt, rồi nhìn chung quanh, mới đem nó đặt trước mặt Lý Bác.
Lý Bác giương mắt liếc nhìn bức họa, vẫn như cũ mím chặt môi, ngước mắt nhìn Hướng Vi, ý bảo cô muốn gì. Thấy đối phương không lên tiếng, Hướng Vi le lưỡi xin lỗi, “Cái đó, thật xin lỗi, mình xem sách xong rồi, không còn chuyện gì làm, nên tùy tiện vẽ đấy, xin lỗi mình chưa được sự đồng ý của bạn. Mong bạn không để ý.” Hướng Vi rất lúng túng, lại thấy đối phương nãy giờ không nói gì, thầm mắng mình như thế nào mà lại tùy tiện đưa cho người ta.
“Cảm ơn……….” Lý Bác nói hai chữ xong, trực tiếp cầm bức họa cất vào trong quyển sách.
Hướng Vi chu mỏ, liếc mắt, vô vị! Lại qua một chặp, Hướng Vi nhìn bên ngoài, thấy đã hơn mười giờ, Hướng Vi vui vẻ thu thập sách vở, trở về kí túc xá, ngay cả cây bút máy của mình cũng quên luôn…….
Hướng Vi đi lúc Lý Bác đã ra ngoài một lúc lâu, chờ lúc anh ta trở về mới phát hiện cô nữ sinh phía đối diện đã đi rồi, nhưng cây bút máy vẫn nằm cạnh sách của anh. Lý Bác nhíu mày, nhẹ nhàng cầm cây bút máy lên nhìn, để ở một bên, mới móc cây bút máy của mình ra. (Kem: “ Anh này thì giả vờ làm lãnh mĩ nhơn nhé ^^~”)
Câu chuyện nhỏ này Hướng Vi đã sớm quên, đợi đến thời điểm cô mở hộp viết của mình ra mới nhớ tới cây bút máy của mình đã ch