Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341704

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.

t mà thôi. Tiểu đậu đỏ ăn uống rất khỏe, nhai trong miệng, cầm trên tay, ánh mắt cũng liếc trên bàn ăn nốt. Hướng Vi lo sợ con trai ăn nhiều sẽ căn bụng, nên không dám cho bé ăn nhiều, Tiểu đậu đỏ phồng má, có chút không cam lòng, đôi mắt to uất ức nhìn Hướng Vi. Hướng Vi bó tay, tên nhóc này nhất định sẽ dùng chiêu này mà, “Tiểu đậu đỏ, ăn nhiều bụng nhỏ sẽ không thoải mái, sẽ đau bụng rồi phải uống thuốc, Tiểu đậu đỏ muốn bị uống thuốc sao? Mẹ nuôi sẽ gói những thứ còn lại đem về, ngày mai Tiểu đậu đỏ lại ăn tiếp có được không?”
Mặc dù Tiểu đậu đỏ còn nhỏ, trước mặt mọi người cũng vui đùa nhưng cũng được coi là đứa bé ngoan, Tiểu đậu đỏ sờ sờ bụng nhỏ, muốn ăn nữa nhưng lại sợ phải uống thuốc, chu cái miệng nhỏ nhắn, nhìn thức ăn trên bàn một cái, “Mẹ nuôi, vậy ngày mai con sẽ ăn tiếp.”
Tiểu đậu đỏ liền nghiêng người sang ngực Chu Thần Dật, Hướng Vi có chút tức giận, cái tên xú tiểu tử này!
Lên xe, hai người cũng không lên tiếng, Tiểu đậu đỏ đã ngủ trong ngực Hướng Vi, cô nhìn Chu Thần Dật một cái, “Này, cởi áo khoác của anh ra, em muốn đắp cho con.”
Chu Thần Dật gật đầu một cái, dừng xe lại cởi áo khoác đưa cho Hướng Vi, lại chỉnh máy điều hòa cao lên một chút. Hướng Vi đắp kín cho con trai rồi ôm vào trong ngực.
Chu Thần Dật vừa lái xe, vừa nói: “Nghe nói hôm qua em đi xem mắt?”
Hướng Vi ngạc nhiên nhìn anh một cái, “Đúng vậy, làm sao anh biết?”
Chu Thần Dật cau mày, “Thật là em dám đi?”
Hướng Vi liếc mắt xem thường, không lên tiếng, nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa xe. Chu Thần Dật thấy cô không thèm để ý, không khỏi nâng ddlqd cao âm lượng, “Hướng Vi, em có để anh trong mắt hay không? Dám cõng anh trên lưng mà đi xem mắt, em cũng nên cho anh một lời giải thích đi chứ?”
Hướng Vi hừ lạnh một tiếng, quay đầu lại, “Em muốn làm gì không đến phiên anh quản đâu.”
Chu Thần Dật nghe vậy liền thắng gấp, đen mặt, “Em nói gì?”
Hướng Vi cau mày nhăn mặt, “Anh làm gì vậy? Lo lái xe của anh cho tốt đi, đừng làm Tiểu đậu đot thức giấc.”
Chu Thần Dật hít sâu một cái, tiếp tục lái xe, “Vậy em vừa ý anh ta?”
Hướng Vi không giải thích được nhìn anh một cái, “Anh không thấy là anh đã quan tâm quá nhiều rồi sao?”
“Hướng Vi, anh nhắc nhở em, em đừng hòng mà lừa gạt anh, nói đi, đối với chuyện xem mắt ngày hôm qua, em suy nghĩ như thế nào?” Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Chu Thần Dật truyền đến.
Hướng Vi chu miệng, “Chu Thần Dật, anh hãy nói cho rõ, anh cũng không phải gì của em, em muốn làm gì, hoặc thích gặp người nào cũng không đến phiên anh quản đâu!”
“Hướng Vi, anh cũng nhắc lại cho em biết, anh nói rồi, có một số việc không phải em nói dừng là dừng được đâu! Là bạn trai của em, tại sao anh có thể không để ý đến em? Chẳng lẽ để mặc em ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt à? Anh cũng không phải là người rộng lượng như vậy đâu!”
“Chu Thần Dật, anh có biết xấu hổ không vậy? Em đồng ý khi nào chứ? Anh đừng có hiếp người quá đáng.” Đôi mắt bốc hỏa của Hướng Vi nhìn anh chằm chằm.
Chu Thần Dật nghiêng đầu nhìn cô một cái, “Hướng Vi, sớm muộn gì em cũng sẽ đồng ý.”
Hướng Vi tức muốn hộc máu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chu Thần Dật, anh đừng tự cho mình là đúng.”
Chu Thần Dật nhíu mày, “Hướng Vi, anh không hiểu, em có thể đi gặp mặt một người xa lạ vậy vì sao không thể suy nghĩ đến anh một chút?”
Hướng Vi bất đắc dĩ, “Em cũng không biết nữa.” Thực sự, ngay cả bản thân cô cũng không biết, phải nói Chu Thần Dật cũng được coi là một người đẹp trai, tài giỏi, mặc dù bộ dáng không đẹp như anh Hạo Triết, nhưng những đường nét trên khuôn mặt cũng góc cạnh rõ ràng, hơn nữa lại làm lính nhiều năm nên có được phong cách mà người thường không thể có được, nhưng mà cô vừa nghĩ đến muốn cùng anh ở một chỗ thì không nhịn được mà sởn gai ốc.
Đáp án này rõ ràng là nằm ngoài dự đoán của Chu Thần Dạt, anh sửng sốt trong chốc lát, nói: “Nếu không ghét, vậy tại sao không thể chung sống trong một khoảng thời gian?”
Hướng Vi muốn phát điên, trợn mắt há mồm nhìn anh một trận.
Chu Thần Dật lại nói: “Hướng Vi, anh không hy vọng em lại cõng anh trên lưng đi xem mắt lần nữa, nếu để cho anh nghe được…” Chu Thần Dật vừa nói vừa phóng cặp mắt như dao găm nhìn Hướng Vi, “Chuyện ngày hôm qua coi như xong, tốt nhất em hãy quên đi cho anh, nếu còn dám đi gặp nữa…”
“Gặp cái rắm, em mới không cần lại đi gặp cái mặt như cương thi đó nữa.” Nói xong Hướng Vi có chút ảo não, oán hận nhìn Chu Thần Dật một cái, “Mặc dù em không ghét anh, nhưng không có nghĩa là em sẽ thích anh. Chu Thần Dật, anh hãy phân biệt rõ ràng cho em.”
Chu Thần Dật lại thắng gấp, cặp mắt bốc hỏa nhìn Hướng Vi, một tay gắt gao siết chặt tay lái, một tay nắm thành quyền hung hăng đánh lên kính chắn gió phía trước một cái, “Em hãy nói lại lần nữa xem?”
Hướng Vi sững sờ, anh hai ơi, cái này là kính chống đạn nha…
Hướng Vi nhìn tay của anh, khóe miệng giật giật, “Anh…Không thấy đau à?”
“Hướng Vi!!!”
“Làm... Làm sao? Em… Thân thể rất nhỏ bé không thể so với cái kính thủy tinh rắn chắc này được…” Giờ phút này,