pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341707

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.

g Vi gật đầu có chút không được tự nhiên, Tiểu đậu đỏ ở trên giường cười khanh khách, vỗ tay nhỏ bé, “Dạ, được, mẹ nuôi con nghe lời mẹ.”
Hướng Vi thở phào nhẹ nhõm, nhìn Tiểu đậu đỏ cái gì cũng không hiểu, thấy hơi đau lòng.






Bắc Kinh, ngày mười sáu tháng chạp
Hướng Vi bị mẹ Trần Mai theo dõi, nên đành phải chỉnh đốn xong mang theo lòng đầy không tình nguyện ra cửa.
Chín giờ rưỡi sáng, trước cửa phòng ăn. Hướng Vi sửa sang lại quần áo một chút, hít sâu một hơi rồi đi vào, liếc mắt nhìn một vòng, căn cứ theo giao hẹn lúc trước, rất nhanh Hướng Vi đã thấy được mục tiêu.
“Xin chào, tôi là Hướng Vi.”
“Xin chào, tôi là Trịnh Nghiên Vũ.”
Hướng Vi nhăn mặt cau mày, “Dù sao đối với anh ta con cũng không có tình cảm gì, phỏng chừng anh ta đối với con cũng vậy, dù sao… Mẹ, người cũng đừng ôm bất kì hy vọng gì.”
Trần Mai nóng nảy, “Tại sao con lại không vừa ý, đây là một người tốt vô cùng.”
Sắc mặt Hướng Vi nhất thời tối sầm, “Mẹ, đây là chuyện cả đời của con gái mẹ, làm sao có thể qua loa như vậy được,hơn nữa, không phải mẹ thấy được là con cũng thích,”
Trần Mai suy nghĩ một chút nói, “Cũng phải, được rồi, cái này nhìn không được thì ở đây vẫn còn, vẫn còn có người khác mà.”
Khóe miệng Hướng Vi giật giật, “Mẹ, người còn muốn ép con đi xem mắt nữa?”
“Con bé này, mẹ cũng chỉ là muốn tốt cho con mà thôi. Yên tâm, trong tay mẹ đang giữ rất nhiều hạt giống tốt, cũng coi như môn đăng hộ đối với con.” Trong lòng thầm nghĩ chắc là con gái đang xấu hổ.
Giờ phút này Hướng Vi thật sự khóc không ra nước mắt, vuốt vuốt cái trán, “Mẹ, con hơi mệt, đi nghỉ trước một chút.” Nói xong cũng không chờ Trần Mai phản ứng, vội vàng chạy về phòng.
Trần Mai lẩm bẩm, “Đây là một người tốt vô cùng, tại sao lại không vừa ý chứ.” Trần Mai rối rắm suy nghĩ một trận, vội vàng về phòng lấy tài liệu thanh niên độ tuổi chưa lập gia đình ra tìm kiếm, tính toán nhất định phải tìm một người thật tốt mới được.
Lúc cả nhà ăn cơm tối, Trần Mai lại nhắc tới chuyện này, còn nói để cho con gái tạm biệt người nọ, người kia, v.v… Hướng Vi trợn mắt há mồm nhìn mẹ cô, thì ra trong mắt mẹ cô đã là người không ai thèm lấy, là “Hàng ế” rồi à?
Cuối cùng, ngay cả Hướng Khai Hoa cũng không chịu được nữa, có cần gả con gái gấp như vậy không? Con gái của Hướng Khai Hoa ông mà còn sợ gả không được à, Hướng Khai Hoa nghiêm mặt, đã thông tư tưởng cho bà xã. Trần Mai đi theo Hướng Khai Hoa mấy chục năm, những cái khác không học được nhưng phục tùng mệnh lệnh thì học được, Trần Mai cũng chỉ nói này nói nọ mấy câu liền ngừng nghỉ. Hướng Vi thở phào nhẹ nhõm, thầm nói cũng may là ba cô lợi hại.
Buổi tối Hướng Vi nằm trên giường, suy nghĩ thế nào mới làm cho mẹ cô không đánh chủ định lên người cô nữa, thật đáng tiếc chính là, hoặc là cô lập tức tìm một người bạn trai, hoặc học theo chị Julie sống chết cũng không chịu lập gia đình, suy nghĩ một chút, thật tình là cô không có cái lá gan đó. Nhưng trong thời gian ngắn như vậy mà muốn tìm một người bạn trai thật là không dễ dàng, cũng không phải là mua thức ăn trên đường, thích thì mua được.
Nghiêng đầu nhìn Tiểu đậu đỏ bắt đầu ngáy khe khẽ, Hướng Vi cười cười, như một kẻ dở hơi vậy, rõ ràng mẹ cô rất thích đứa bé này, Hướng Vi sờ đầu Tiểu đậu đỏ, một tay ôm Tiểu đậu đỏ vào lòng rồi cũng nhắm mắt lại ngủ.
Thượng Hải, chín giờ rưỡi tối, ngày mười sáu tháng chạp
Chu Thần Dật bắt đầu thu dọn quần áo vào va li, sáng sớm ngày mai sẽ lên máy bay. Bành Chiêu vòng hai tay đứng một bên, “Tôi nói này người anh em, sao năm nay lại về sớm như vậy, không bình thường nha.”
Chu Thần Dật cũng không ngẩng đầu lên, “Mẹ tôi phát lệnh truy nã, không thể không về sớm được.”
Bành Chiêu cười cười, “Tiểu tử cậu còn tính lừa dối tôi, tôi còn không biết cậu sao, kiểu giải thích này người khác có thể tin, muốn gạt tôi à, hai người chúng ta ở chung đã bao nhiêu năm rồi. Này nói cho anh cậu nghe một chút, có phải cãi nhau với bạn gái nên mới trở về gấp gáp như vậy.”
“Anh Bành, anh suy nghĩ hơi nhiều đó. Được rồi, em còn phải dọn dẹp đồ đạc, không nói chuyện cùng anh được. Anh không lo đi về đi, cẩn thận lại bị chị dâu bắt quỳ bản giặt đồ bây giờ.”
Bành Chiêu nhìn đồng hồ đeo một chút, cắt một tiếng, trong lòng vẫn sợ về trễ thì bà xã sẽ nổi giận, bất đắc dĩ nhìn Chu Thần Dật một cái, mới không cam lòng bước ra khỏi kí túc xá.
Chu Thần Dật khóa dây kéo, đem túi xách để trên bàn, rồi lên giường nằm, nhíu mày, cô bé Hướng Vi này, nếu dám trèo tường thử xem! Chu Thần Dật nghĩ đến Tiểu đậu đỏ cũng đang ở bên đấy, cười hì hì, trong đầu chợt gợi lên một chủ ý.
Sáng sớm ngày hôm sau, Hướng Vi nhận được tin nhắn của Chu Thần Dật, nói hôm nay anh sẽ về, hỏi có phải Tiểu đậu đỏ cũng về Bắc Kinh không? Hướng Vi bĩu môi, không trả lời.
Trần Mai thấy con gái dậy, kêu cô đến ăn sáng, lại nhăn nhó nói những chuyện khác, đại ý chính là sau này sẽ không bắt cô đi xem mắt nữa. Hướng Vi thầm nghĩ có phải mẹ đã hối hận rồi không?