Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341712
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1712 lượt.
Hướng Vi thấy gương mặt anh rất nghiêm túc, một đôi mắt dài hẹp mang theo hỏa khí, chỉ sợ người này sẽ tát cô một cái.
“Em cô gái này…” Chu Thần Dật nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm cô gái nhỏ làm người ta tức chết mà không cần phải đền mạng này!
“Anh… Anh… Chu Thần Dật, anh dám xằng bậy?”
Chu Thần Dật hừ lạnh một tiếng, một tay vòng ra sau ót giữ chặt Hướng Vi, nhanh chóng cúi đầu xuống. Thân thể Hướng Vi nhỏ bé đâu thể nào địch nổi với người cao lớn như Chu Thần Dật, hơn nữa trong ngực còn ôm Tiểu đậu đỏ đang ngủ say.
Nụ hôn này làm cho Hướng Vi rất bất mãn, mang theo cường thế, cũng giống như là đang tuyên bố chủ quyền vậy, Hướng Vi không thể tránh thoát được bằng bắt đầu cắn xé đầu lưỡi, miệng của anh, đợi đến khi mùi máu tươi tràn đầy trong miệng, cô mới bất động để tùy ý anh dày vò.
Chu Thần Dật thấy cô không làm ầm ĩ nữa mới dừng nụ hôn này lại, lui ra một chút, nhìn ánh mắt của cô, “Thời gian anh cho em đã quá nhiều rồi.”
Hướng Vi căm hận nhìn anh, nếu như ánh mắt có thể giết người thì có thể đem tên khốn này cắt thành tám khúc rồi!
Chu Thần Dật thấy ánh mắt cô lộ ra tia hung ác, nhíu mày cười cười, thấy trên môi cô còn lưu lại vết tích của anh, Chu Thần Dật đưa một ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, “Em thật đúng là một người tàn nhẫn mà.” Vừa nói vừa le lưỡi liếm quanh môi cô xong rồi mới ngồi lại vị trí của mình.
Hướng Vi nghiêng đầu đi, “Anh điên rồi.”
Chu Thần Dật cười đến vui vẻ, đôi mắt dài hẹp híp một cái, trên đôi môi bị Hướng Vi cắn nát vẫn còn dính một giọt máu, nhìn Hướng Vi một cái, “Mặc dù em tức giận, nhưng vẫn không nhúc nhích không phải à. Hướng Vi, em thua rồi.”
Hướng Vi không lên tiếng, nhắm mắt lại tựa lưng vào ghế…
Sau đó hai người cũng không lên tiếng, mãi cho đến cửa đại viện, Chu Thần Dật mới nhìn Hướng Vi một cái, nói: “Hướng Vi, sau này đừng để cho anh nghe được bất cứ một cái tin tức lộn xộn nào nữa! Ngoài ra, người phụ nữ của Chu Thần Dật anh không phải người đàn ông nào cũng có thể mơ ước được, chuyện trước kia anh sẽ không truy cứu nữa. Về phần người đàn ông hôm qua, nếu em không có ý định với anh ta thì anh ta cũng sẽ không đến quấy rầy em nữa chứ?”
Hướng Vi hít sâu một cái nhìn Chu Thần Dật, “Như thế đấy, anh cứ tự nhiên.” Hướng Vi ôm con trai, mở cửa xe, một trận gió lạnh xông tới, Hướng Vi ôm chặt Tiểu đậu đỏ, nói tiếp: “Mấy ngày nữa sẽ trả áo khoác cho anh.” Nói xong cũng xuống xe luôn.
Chu Thần Dật gật đầu một cái, bật đèn rọi sáng phía trước cho cô, trên ánh đèn rọi xuống, bóng dáng Hướng Vi có chút mơ hồ, âm thanh giày cao gót đi trên đường vang lên tiếng lộp cộp, trong màn đêm yên tĩnh, từng tiếng, từng tiếng đánh vào trái tim Chu Thần Dật…
Trong màn đêm đen kịt, Hướng Vi không bật đèn lẳng lặng đứng bên cửa sổ, Tiểu đậu đỏ đã chìm vào giấc ngủ say. Ngoài cửa sổ những bông tuyết lặng lẽ rơi xuống trong bóng đêm.
Hướng Vi xoa xoa nhẹ đôi chân có chút tê cứng, cười khổ một cái. Cô hai mươi lăm tuổi, anh ấy ba mươi mốt tuổi, quen biết hai mươi năm, nhưng cẩn thận xem lại thời gian hai người tiếp xúc với nhau cũng coi như không nhiều không ít, cô chưa từng nghĩ tới có một ngày, cô và anh sẽ phát triển thêm một bước!
Hai mươi năm trước dường như đã rất xa xưa, bây giờ nghĩ lại thiếu niên mười một tuổi năm đó cũng chỉ là một cái bóng mơ hồ, phải nói nhớ rõ duy nhất đó chính là đôi mắt hẹp dài kia, trong mắt vĩnh viễn bình tĩnh không gợn sóng và mang theo ý lạnh.
Đôi mắt hẹp dài, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, khóe môi hơi vểnh một chút, tướng mạo này vừa nhìn chính là một người không dễ sống chung. Đàn ông như vậy, trong ấn tượng của Hướng Vi vẫn luôn là một kẻ bạc tình, khắt khe thiếu tình cảm, cô thật sự không thể tưởng tượng, một người đàn ông như vậy có thể hiểu được tình yêu sao?
Nhưng… Một người đàn ông như vậy, thế nhưng hôm nay lại cường hôn cô! Không thể không nói, cô cần phải suy nghĩ lại về anh rồi. Hướng Vi thở dài, cảm thấy có chút lạnh, lắc lắc đầu, từ từ đi tới giường.
Diệp Hạo Triết nghe xong cũng không chịu bỏ qua, “Ôi chao, em nói chuyện phải có lương tâm một chút chứ, anh làm sao lại không đàng hoàng cho được? Anh và Vi Vi mấy năm rồi không gặp, em đừng bôi nhọ lên mặt anh chứ.”
Tiêu Phi Phi nhíu mày, cười nói: “Anh mà còn cần em phải bôi nhọ lên mặt sao hả? Đại da Diệp!”
“Lời này của em trước mặt Vi Vi phải nói rõ, anh là một người đàn ông ở nhà tốt trong thời đại mới.”
“Anh mà được coi là người đàn ông tốt? Thì em chính là một người mẹ hiền, vợ đảm rồi…”
Được rồi, Hướng Vi cô chính là chủ nhân mà còn chưa nói gì hết, vậy mà hai vợ chồng nhà này đã cãi nhau ầm ĩ rồi, nhưng mà nhìn dáng vẻ của hai người thì tình cũng thật là tốt. Hướng Vi làm bộ ho khan một tiếng, “Anh Hạo Triết, chị dâu, hai người cứ từ từ trò chuyện, em lên lầu xem bọn nhỏ một chút.” Cả người Hướng Vi nổi gai ốc vội vàng chạy đi.
Diệp Hạo Triết vuốt vuốt đầu, nhìn bà xã một cái, nhẹ giọng chỉ trích, “Xem đi, đều tại em. Anh còn đang muốn tìm hiểu