Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341850
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1850 lượt.
iếng mồi ngon, ai cũng không chịu buông tay, rốt cục Triệu Thần Cương nghĩ ra một ý. “Vậy để Tiêu Thỏ chọn đi!”
Hai người đồng loạt quay sang nhìn Tiêu Thỏ vốn đang ngẩn cả người.
Thấy tất cả mọi người đều dồn mắt lại phía mình, Tiêu Thỏ vốn còn đang suy nghĩ vẩn vơ cuối cùng tâm hồn cũng được kéo trở lại mặt đất. “Có… có việc gì thế?” Nàng hoàn toàn không ý thức được có hai kẻ đang tranh giành nhau một cái micro bé nhỏ vì mình.
“Cô nói đi, cô muốn hát cùng ai?” Triệu Thần Cương hỏi.
Hát cùng ai? Tiêu Thỏ ngây ra nhìn hai người kia, lại nhìn cái micro đáng thương trong tay họ, một lúc sau mới rón rén nói. “Không bằng… hai anh hát với nhau đi!” (Ngã nhào ra đất =)) Chiêu này quá độc!)
Trận chiến tranh giành micro này, kết quả chính là Hứa Bách Dịch cùng Triệu Thần Cương cùng nhau song ca bài “Mối tình Hiroshima”[104'>
Tiêu Thỏ có lẽ không thể biết trước, chỉ một câu nói ngẫu nhiên của nàng, lập tức khiến cho lời đồn đại ngắn ngủi về chuyện nàng với Triệu Thần Cương hoàn toàn bay mất tăm mất tích, bởi vì trọng tâm câu chuyện đã chuyển về phía một số người khác mất rồi.
Mãi thật lâu về sau, Hội Sinh viên trường đại học Z vẫn còn truyền tai nhau một câu chuyện tình vô cùng mỹ lệ: Nghe nói năm đó Hội trưởng và trưởng ban Thể dục có tình cảm với nhau, nhưng tình cảm đó không thể được người đời chấp nhận và chúc phúc, nên bất đắc dĩ hai người phải tạo ra một tình huống giả là hai người cùng nhau theo đuổi một cô gái để có thể tiếp tục gần gũi…
Dĩ nhiên, những chuyện này đều là mãi lâu về sau, tạm thời không nhắc tới;
Hôm đó, do không khí vô cùng vui vẻ, mọi người hát hò tới khuya mới thôi. Lúc ra khỏi quán karaoke, đồng hồ cũng đã chỉ mười hai giờ đêm.
Tiêu Thỏ bị câu ‘vắng vẻ chồng con’ tra tấn cả buổi tối, cả cơ thể lẫn tinh thần đều mệt mỏi, vừa ngáp vừa đi. Hứa Bách Dịch với Triệu Thần Cương đi ngay sau lưng nàng, ánh mắt liếc nhau chỉ có thể dùng từ sắc bén dọa người để hình dung, xem chừng có thể giết người kia thì họ đều đã về nơi chín suối từ lâu.
Đúng lúc đó, điện thoại di động của Tiêu Thỏ vang lên. Tiêu Thỏ vừa lấy ra xem, là tin nhắn của Lăng Siêu gửi tới. “Bà xã, con nói nó nhớ em.”
Cầm di động, Tiêu Thỏ quả thật lần nữa khóc không ra nước mắt. Lăng đại công tử à, anh có cần bày trò kinh dị thế không? T____T Bỗng dưng nàng cảm thấy hình như có một ánh mắt quen thuộc nóng bỏng đang nhìn nàng.
Theo bản năng ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy ngay ở đầu phố, cái người vừa gửi tin nhắn kia đang cầm di động vẫy vẫy nàng.
ANH HÙNG CỨU MỸ NHÂN
Cách nhau một con đường, nhưng khi hai luồng ánh mắt chạm vào nhau, bốn phía chung quanh dường như trở nên hoàn toàn tĩnh lặng. Tiêu Thỏ bất giác cảm thấy như hai người đang hoàn toàn tách khỏi thế giới hiện thực này.
Thấy Tiêu Thỏ bỗng dưng đứng lại, Triệu Thần Cương và Hứa Bách Dịch cũng đứng lại theo. Hai người nhìn theo ánh mắt Tiêu Thỏ về phía trước, vừa nhìn thấy Lăng Siêu, lập tức hiểu ra.
Gương mặt âu sầu căng thẳng cả buổi tối của Hứa Bách Dịch lập tức tươi lên: Ai da, là mình lo hão rồi!
Triệu Thần Cương lại hoàn toàn tương phản, mắt thấy gã con trai ở bên kia đường chậm rãi bước về phía bọn họ. Hắn ta dừng lại trước mặt Tiêu Thỏ, vươn tay ra khẽ vuốt ve gương mặt nàng một cách vô cùng tự nhiên và thân mật, trong ánh mắt tràn đầy sự âu yếm nuông chiều dịu dàng, khiến vẻ mặt Triệu trưởng ban lập tức đen như đêm ba mươi.
Lại nói lúc Tiêu Thỏ cùng Lăng Siêu đi trước, ban đầu là do Tiêu Thỏ muốn tránh khỏi mọi người nên lôi lôi kéo kéo hắn ta đi. Giờ rốt cuộc chỉ còn lại hai người bọn họ, dần dần nàng thả chậm bước chân, biến thành Lăng Siêu đi trước kéo tay nàng theo sau.
Nãy giờ, hai người vẫn chưa ai nói câu nào, hơn nữa đêm dài tĩnh lặng, sự im lặng giữa hai người như thế rất dễ khiến người khác nghĩ ngợi lan man.
Tiêu Thỏ thì dĩ nhiên là nghĩ, hôm nay hai người bọn họ vất vả lắm mới hẹn nhau một bữa ăn cơm, nàng lại cho hắn leo cây như thế. Tuy là nhìn bề ngoài Lăng Siêu không thể hiện ra điều gì hết, vẻ như không sao cả, nhưng trong lòng hắn chắc chắn là đang rất không vui phải không? Nếu không tại sao nãy giờ hắn chả chịu mở miệng nói gì cả thế.
Đang còn miên man suy nghĩ, Lăng Siêu đang đi phía trước bỗng dừng lại.
Tiêu Thỏ bị cắt ngang luồng suy tư, ngẩn người ngẩng đầu lên nhìn Lăng Siêu. Mắt hai người vừa chạm vào nhau, trong giây lát, nàng bỗng cảm giác có cái gì đó không đúng lắm. Vừa định mở miệng hỏi xem hắn làm sao, chưa kịp thốt ra tiếng, bàn tay đang bị hắn nắm lấy bỗng cảm nhận được một lực kéo rất mạnh.
Nguồn lực này tới vô cùng đột ngột, khiến Tiêu Thỏ không kịp phản ứng, lao thẳng vào một vòng tay ôm vô cùng chặt chẽ, còn chưa kịp phản ứng tiếp, cằm đã bị một bàn tay giữ chặt nâng lên. Lăng Siêu cúi xuống, hung hăng cướp lấy đôi môi của nàng.
Nụ hôn này tới cũng vô cùng đột ngột, ban đầu chỉ là môi chạm vào môi, nhưng sau đó dường như đối phương cảm thấy mãi vẫn không đủ, càng muốn giữ lấy một cách mạnh