Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341853
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1853 lượt.
ột chút, quần ống thẳng, áo sơ mi kẻ carô, áo khoác kiểu cao bồi, lại thêm một đôi giày thấp màu trắng, đơn giản mà vẫn lịch sự. Sau đó, nhân cơ hội đám bạn cùng phòng còn chưa về, nàng liền ba chân bốn cẳng chạy xuống nhà bắt xe bus đi.
Từ trường Z tới công ty của Diệp Tuấn cũng không xa lắm, đi xe bus tầm ba mươi phút là tới. Tiêu Thỏ đoán chắc thời gian, tới lúc nàng đến nơi hẳn là Lăng Siêu cũng đến giờ xong việc rồi. Dù hắn có chậm một chút, cũng chỉ cần nàng đứng dưới nhà chờ thêm một lát là được.
Lúc xuống nhà, nàng còn cố ý tới cửa hàng bán bánh ngọt gần trường mua chút điểm tâm rồi mới lên xe bus. Người trên xe không nhiều lắm, nên nàng chọn một chỗ gần cửa sổ mà ngồi, vừa nhìn phong cảnh bên ngoài, vừa tưởng tượng xem lát nữa khi Lăng Siêu nhìn thấy nàng sẽ có vẻ mặt thế nào.
Ngạc nhiên? Hí hí, chắc chắn sẽ có!
Sung sướng? Ha ha, sướng chết được!
Nhiệt tình làm vài chuyện gì đó? Ờ, ban ngày ban mặt chỗ đông người, hẳn là hắn không dám làm chuyện gì quá lố chứ? Có điều cái kẻ mặt dày nào đó rất khó đoán trước a…
Thế là một ông lão lớn tuổi ngồi trước mặt nàng ngạc nhiên thấy cô bé này lúc mới lên xe còn vô cùng hào hứng, lên xe một hồi mặt lại biến đổi không ngớt, lúc thì vui vẻ, lúc thì ưu tư, cuối cùng lại còn đỏ mặt nữa chứ. Quả thật vẻ mặt con gái với lòng dạ con gái đều như mò kim đáy bể a, mình sống từng này tuổi, đã thất thập cổ lai hy rồi mà vẫn khó lòng nhìn thấu được a… >____<
Mặc cho ông cụ có cảm giác buồn rầu ra sao, cũng không ảnh hưởng tới tâm trạng suy nghĩ của Tiêu Thỏ. Tóm lại bốn mươi phút sau, nàng vẫn đứng dưới lầu tòa nhà “Trí Viễn Đầu Tư”, ngước mắt nhìn lên tòa nhà hãnh diện vươn cao, bỗng nàng có một chút thất thần.
Đây chính là nơi Lăng Siêu làm việc ư, nhiều tầng như vậy, hẳn là trong một tầng nào đó, hắn đang ngồi chăm chú làm việc vì tương lai của hai người phải không? Trong đầu nàng bỗng xuất hiện hình ảnh hắn mặc âu phục đi làm, vẻ mặt nghiêm trang, chăm chú chuyên tâm, không có chút nào lơi là… còn có thái độ làm việc khẩn trương chu đáo, quả thực không thể không khiến người khác cảm động.
Đúng lúc đó, một bác gái bán báo ven đường bỗng ngạc nhiên thấy cô bé này lúc mới đến còn bình thường, đứng ở đó một chốc sau thì vẻ mặt biến đổi liên tục, lúc thì cười ngây ngô, lúc thì đỏ mặt, vừa nhìn cũng biết là đang nhớ tới bạn trai rồi! Hắc hắc, tuổi trẻ mà lại!
Tiêu Thỏ không biết là giờ phút này toàn bộ suy nghĩ cảm xúc trong lòng nàng, đến cả người qua đường Giáp Ất Bính Đinh cũng đều có thể đoán được qua nét mặt.
Nàng ôm một lòng chờ mong mãnh liệt đứng chờ dưới cửa, mắt thấy kim đồng hồ chuyển từ năm giờ tới sáu giờ, mà Lăng Siêu vẫn chưa xuống. Trong tòa nhà lớn này, phần nhiều đều là người đi làm lâu năm cả. Tiêu Thỏ chờ được hơn một tiếng, thấy người ra khỏi tòa nhà từng đống từng đống, trái tim háo hức ban đầu giờ ẩn ẩn nỗi bất an.
Sao hắn vẫn chưa xuống chứ? Không phải là xui xẻo tới mức hôm nay chính là ngày hắn phải làm thêm chứ?
Đúng lúc này, bác gái bán báo nhịn không nổi lên tiếng. “Cháu gái à, hay cháu gọi điện báo cho bạn trai một tiếng xem?”
A? Tiêu Thỏ sững sờ một chút rồi lập tức mặt mày đỏ ửng lên. “Ơ… cháu… cháu không phải là…”
“Còn chối nữa! Dì đây sống hơn năm mươi năm rồi, còn cái gì qua được mắt dì nữa đâu, nói gì là tâm sự của thiếu nữ đang yêu như cháu. Nhớ lại năm đó lúc dì yêu đương cũng là như thế thôi!”
Tâm sự của nàng rõ ràng trên mặt tới vậy sao? Tiêu Thỏ bỗng toát mồ hôi lạnh, nhưng nghĩ nghĩ một hồi cũng thấy bác gái bán báo nói không phải không có lý, nàng không thể chờ không thế được. Hay vẫn gọi điện một cái thử xem.
Chuông mới reo hai hồi đã có người nhấc máy, bên kia truyền tới giọng nói mệt mỏi của Lăng Siêu. “Sao thế, con nó nhớ anh à?”
Tiêu Thỏ suýt nữa thì thổ huyết tại chỗ.
Lăng đại công tử, anh có cần phát ngôn vô tội vạ thế không? T____T
Miễn cưỡng hồi phục tinh thần, Tiêu Thỏ hỏi. “Bao giờ anh xong việc?”
Câu hỏi này nghe qua rất bình thường, nhưng nếu có cái gì ẩn sau nó, thì hẳn là: Giờ nào rồi mà anh còn chưa xong việc hả?
Giọng nói bên kia lập tức thay đổi. Lăng Siêu hỏi. “Em chờ lâu chưa?”
Không phải chứ? Nàng trù tính lâu như thế, trên đường đều tưởng tượng bộ dạng hắn bất ngờ sung sướng nhìn thấy nàng, ấy thế mà sự thể lại cứ như vậy… Trong lòng Tiêu Thỏ không tránh khỏi có chút mất mát. Còn đang phân tâm, bỗng một cái gì đó vọt qua thật mạnh, chờ nàng phản ứng lại, di động trong tay đã biến mất tăm hơi, trước mặt còn một bóng lưng chạy trốn điên cuồng.
Phản ứng đầu tiên của Tiêu Thỏ chính là: Không phải chứ, lại gặp cướp sao?
Phản ứng thứ hai là: Sao bây giờ bọn cướp kém tắm thế nhỉ? Sao không đạp xe mà cướp, lại còn chạy lằng nhằng như thế, quá bằng bảo nàng mau đuổi theo.
Đã thế, Tiêu Thỏ đuổi theo.
Lúc này, Tiêu Thỏ quả thật cảm thấy may mắn là mình đi giày đế bệt mà không phải giày cao gót, đuổi hết thành phố cũng không sợ bị trẹo chân. Mắt thấy sắp đuổi tới nơi, kẻ kia lại chui tọt vào một hẻm nhỏ gần đó.
Đừng mong trốn thoát! Tiêu