Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341877

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.

ế, khiến Tiêu Thỏ mắt chữ O mồm chữ A mất vài phút mới lấy lại được tinh thần để run rẩy hỏi lại. “Tiểu Hạ, mi… không nói đùa đấy chứ?”
“Nhìn mặt ta giống người đang nói đùa sao?”
Tiêu Thỏ đánh giá cô bạn một chốc, cách ăn mặc, đầu tóc mới, cho dù hôm nay có là Cá tháng Tư đi nữa, Hạ Mạt hẳn cũng không tốn nhiều tiền của thời gian như thế đùa giỡn mình đâu. Im lặng một lát, nàng hỏi lại. “Thế chồng chưa cưới của mi là ai?”
“Quên rồi!”
Trả lời ngắn gọn rõ ràng, khiến Tiêu Thỏ lại một lần nữa run rẩy. “Tiểu thư đáng kính, người cô muốn gặp là chồng chưa cưới của cô nha. Đến tên của người ta cô cũng không nhớ rõ, thế cô quen người ta thế nào đấy hả?”
“Ba mẹ ta quen!”
Hạ Mạt chưa bao giờ mở miệng kể về ba mẹ mình, nhưng Tiêu Thỏ biết gia đình cô nàng không phải tầm thường, mỗi lần đến kỳ nghỉ đều có lái xe đưa đón, mà có lần lại dùng hẳn một chiếc Bentley dài thòng lòng tới trường để đón, khiến cả ký túc náo động hẳn. Chứng tỏ gia đình Hạ Mạt phi phú tức quý (không giàu cũng sang).
Nhưng mà dù gia tộc có to lớn hiển hách tới đâu, loại hôn nhân gán ghép này… không phải đã thất truyền lâu rồi sao?
Thôi thì dù sự việc hoàn toàn ra ngoài sức tưởng tượng của Tiêu Thỏ, nhưng cổ nhân đã dạy ‘xá mệnh bồi quân tử’, nếu hai người đã đi tới giờ này, có đi nốt cả đêm cùng Hạ Mạt đi gặp vị ‘chồng chưa cưới’ trong truyền thuyết kia cũng không tệ, ít ra so với việc một mình trốn trong phòng ngủ xem phim kinh dị trong cái đêm lãng mạn người người sánh đôi như hôm nay.
Như thế, nàng liền đi theo Hạ Mạt tới thẳng quán ‘Hồi Sinh’.
Nhắc tới ‘Hồi Sinh’, Tiêu Thỏ cũng có thể coi là khách quen. Diệp Tuấn là một trong đám cổ đông của quán, mà Lăng Siêu lại vô cùng thích quán này, nên trước đây hai người cũng ghé qua đây không ít lần. Có điều đó đều là chuyện của trước học kỳ này. Từ dạo gần đây hai người đến gặp nhau còn ít nữa là đến quán, nên đã lâu nàng không tới đây.
So với lần trước tới, trên tường chỗ cầu thang lại có thêm vài bức tranh mới, còn thì trang trí vẫn như nhau, ngay cả nhạc Jazz làm nền cũng không thay đổi. Khách vừa bước vào, thật khó mà liên hệ quán bar này tới những quán ầm ĩ khói thuốc mù mịt cả.
Vừa vào quán bar, đã có người ngồi ở một lô ghế dựa vào cửa. Tiêu Thỏ cùng Hạ Mạt bước tới, nhìn thấy đó là một người con trai mặc âu phục màu xám nhạt, đôi mắt hoa đào vô cùng quyến rũ, mí mắt đang khẽ cụp xuống, khóe môi mang theo nụ cười mỉm như có như không, mười phần tới tám là một dạng yêu nghiệt cướp tim gái nhà lành. (năm chữ cuối là LV tự chém thêm)
Không chờ Tiêu Thỏ nhìn kỹ càng, đã thấy gã kia thò bàn tay ra định kéo Hạ Mạt ngồi xuống cạnh mình. “Em yêu, hôm nay em thật đẹp…”
Nhưng Hạ Mạt đã linh hoạt tránh được, vượt qua Tiêu Thỏ ngồi xuống ghế bên trong sát tường.
Tiêu Thỏ nhăn nhó thầm. Rõ ràng là hai người bọn họ hẹn gặp mặt, tại sao nàng lại phải ngồi đối diện người kia chứ, thật kỳ quái. Nhưng cứ thế đứng sừng sững cũng không được, nên do dự một hồi nàng vẫn phải ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống nhìn về phía người kia, đã thấy anh ta đang nhìn mình chằm chằm, hoàn toàn không khách sáo, mà nụ cười gian xảo trên môi khiến cho nàng không khỏi thêm sợ hãi.
“Hôm nay hẹn hò, em còn mang cả gái xinh đến cho anh sao?”
“Hừ!” Hạ Mạt hừ nhẹ một tiếng, không quan tâm đến anh ta.
Tiêu Thỏ bỗng cảm thấy xấu hổ, không rõ Hạ Mạt đã tốn công phí sức ăn mặc chải chuốt tới gặp người ta rồi lại im lặng không nói gì là tại làm sao, khiến nàng vô cùng ngượng ngập, đành phải dày mặt tự giới thiệu. “Chào anh, em là Tiêu Thỏ, là bạn cùng phòng với Hạ Mạt.”
“Con thỏ nhỏ? Tên đáng yêu ghê cơ…” (Tiêu Thỏ đọc gần giống tiểu thỏ)
“Anh tên là Đào Khiêm, Khiêm trong chữ khiêm tốn ấy, anh là chồng chưa cưới của Mạt Mạt!” Anh ta vừa nói vừa âu yếm liếc nhìn Hạ Mạt, lập tức bị cô nàng hung hăng trừng mắt đáp trả.
“Anh có mà khiêm tốn cái rắm!”
“Khiêm tốn là để cho người ngoài xem thôi, người một nhà với nhau dĩ nhiên không cần giả bộ làm gì!”
“Ai là người một nhà với anh?”
“Em yêu, em không cần thẹn thùng thế…”
Từ bé tới lớn, Tiêu Thỏ chưa từng thấy một cặp trai gái sắp lấy nhau nào lại nói chuyện với nhau như vậy, quả là mở rộng tầm mắt nha.
Rồi cả cuộc nói chuyện sau đó hầu như toàn là theo kiểu như thế, một người mặt lạnh lùng nói chuyện nhát gừng, một kẻ mặt dày xán vào nói nhảm. Trong phút chốc, Tiêu Thỏ bỗng có cảm giác hai người này quả thật là một cặp trời sinh!
Đúng lúc nàng đang than thở mãi thôi, bỗng bên cạnh có một tiếng nói vang lên. “A Khiêm?”
Quay lại nhìn về phía tiếng nói phát ra, chính là Diệp Tuấn.
Thành phố Z quả nhiên là một nơi rất thần kỳ, rõ ràng mấy người nhìn tưởng như không có chút quan hệ nào với nhau, lại cố tình có quen lẫn nhau, như Diệp Tuấn với Đào Khiêm vậy. Có điều, trong lúc này tâm trí Tiêu Thỏ hoàn toàn không để ở việc đó, trái tim nàng còn đang bận nhảy lên thình thịch. Lăng Siêu nói tối nay phải đi tiếp khách hàng với Diệp Tuấn. Giờ Diệp Tuấn đang ở đây, chứng tỏ Lăng Siêu cũng…
Quả nhiên không sai, ánh mắt nàng