Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341997

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.

nàng trong lòng vào một buổi chiều tà ngày xưa nữa.
Mơ hồ cảm thấy, tất cả vẫn như ngày hôm qua, mà tất cả cũng đã hoàn toàn khác hôm qua, và Tiêu Thỏ vẫn chưa thể thích ứng…
Đảo mắt một cái đã tới thứ bảy. Cuộc thi cấp bốn diễn ra như dự định.
Lần này cuộc thi được tổ chức buổi sáng. Sáng sớm Tiêu Thỏ đã rời giường, nghe một bài tiếng Anh trong nửa tiếng, rồi mới khởi hành cùng bạn cùng phòng, đi ăn sáng, rồi đứng dưới tầng trệt của tòa nhà chờ tới giờ thi.
Tám giờ rưỡi, dưới tòa nhà đám đông càng lúc càng lớn, ồn ào náo nhiệt, đây cũng có thể coi là một tiết mục đặc sắc của nền đại học Trung Quốc. Chờ tiếng chuông vang lên, mọi người lần lượt bước vào trường thi.
Chờ vào tới phòng thi, Tiêu Thỏ rút di động ra kiểm tra một chút. Đang định tắt máy, bỗng có tin nhắn của Lăng Siêu gửi tới.
‘Bà xã, cố lên!’
Trong lòng đang lo lắng khẩn trương, cũng nhờ bốn chữ này mà trở nên bình tĩnh. Nàng khẽ cười rồi tắt di động.
Rồi mọi việc diễn ra không khác những lần nàng ôn luyện. Tiêu Thỏ cũng may mắn, cho tới khi tiếng chuông reo báo hiệu hết giờ vang lên, nàng cũng vừa làm nốt câu cuối cùng. Vừa buông bút, giám khảo đã vươn tay thu lấy bài thi của nàng. Hiệu suất làm việc quả thật rất ổn!
Tình huống sau đó chỉ có thể dùng bốn chữ để miêu tả: lũ lụt khắp nơi.
Thí sinh Giáp: “Xong rồi xong rồi, phần viết luận tớ chả hiểu đề gì cả!”
Thí sinh Ất: “Phần chọn từ điền tôi chả kịp làm hết, đoạn cuối toàn chọn bừa!”
Thí sinh Bính: “Mẹ nó chứ, ông đây bỏ ra sáu trăm tệ mua đáp án giả mới điên!”
Những câu đối thoại như vậy vang lên không dứt bên tai.
Đúng lúc đó, Nghê Nhĩ Tư cười híp cả mắt chạy tới. “Thỏ Thỏ, mi làm bài thế nào?”
Tiêu Thỏ nghĩ nghĩ. “Cũng được.” Lại thấy vẻ mặt Nghê Nhĩ Tư đầy ý cười, hoàn toàn không giống những lần thi trước xong đầy uể oải, liền tiện thể hỏi lại. “Thế mi làm cũng tốt chứ?”
“Tốt cái rắm a! Bài luận ta cũng chưa xong!”
“Chứ sao mi lại hơn hớn thế hả?”
“Ta ấy à?” Nghê Nhĩ Tư nhìn chung quanh, đảm bảo Đổng Đông Đông không ở gần đó mới len lén nói với Tiêu Thỏ. “Ta nói cho mi, nhưng đừng có nói cho ai đấy nhé! Lát nữa ta với Thần Cương đi ăn cơm!”
“À há!” Tiêu Thỏ gật gật, rồi bỗng thấy cái gì đó không đúng lắm. “Hai người bọn mi đi ăn cơm thì có sao mà phải bí bí mật mật như thế?”
“Mi không biết chứ, Đông Đông máu bốc lên đầu, nhất quyết bắt bọn ta đến làm một buổi hẹn hò hai cặp, định lôi bọn ta đi quán bar. Mi cũng biết Thần Cương ghét nhất là loại quán như thế, ta cũng không thích đi, thế nên mới…”
Tiêu Thỏ giật mình hiểu ra. “Ta hiểu rồi, mi với Hội trưởng đi trước đi, ta sẽ dấu cho!”
Nghê Nhĩ Tư lập tức hớn hở mặt mày. “Thỏ Thỏ, ta biết mà, mi là người biết nghĩ nhất! Chúc mi với Lăng đại công tử hôm nay đi chơi vui vẻ! Ta đi đây!” Dứt lời, cô nàng nào đó chạy biến như một làn khói.
Đi chơi vui vẻ sao? Tiêu Thỏ bỗng có cảm giác lạc lõng khó chịu. Khoảnh khắc này, nàng thật mong Lăng Siêu có thể như mọi lần, bất ngờ xuất hiện bên cạnh nàng, cho nàng một sự ngạc nhiên…
Ngay lúc nàng đang cúi đầu suy tư, một bàn tay tóm lấy cánh tay nàng.
Lăng Siêu chăng?
Tiêu Thỏ ngẩng đầu lên vô cùng háo hức, nhưng chỉ thấy trước mặt là bộ mặt hoàn toàn không có biểu tình của Hạ Mạt. “Tiêu Thỏ, chiều nay đi dạo phố với ta nhé!”






MỘT CẶP OAN GIA
Nếu bạn có một cô bạn gái, môn học yêu thích nhất là Giải phẫu sinh lý, đồ chơi yêu thích nhất là mô hình cơ thể người, bộ phim yêu thích nhất là ‘Sự im lặng của bầy cừu’, việc nhà yêu thích nhất là cắt tiết gà, bộ phim võ hiệp yêu thích nhất là ‘Tân long môn khách sạn’, khi xem phim kinh dị còn có thể thản nhiên chỉ trích hình ảnh trong phim không đủ chân thực, và rồi có một ngày, cô bạn ấy bỗng bảo bạn: “Chúng ta đi dạo phố đi!”, bạn sẽ phản ứng ra sao?
Với Tiêu Thỏ, phản ứng đầu tiên chính là: Thôi chết, nó muốn lừa mình để đi bán nội tạng!
Có điều cũng may nàng nhanh chóng chỉnh đốn suy nghĩ, tuy rằng vẫn thực sự lo lắng hỏi lại. “Tiểu Hạ, sao tự dưng mi lại nghĩ đến chuyện đi dạo phố?”
Và bị Hạ Mạt hỏi lại. “Tại sao ta không thể nghĩ đến chuyện đi dạo phố?”
Rồi sau đó, mua giày mới này, mua túi xách này, tất cả đều lặp lại theo trình tự như thế. Chờ tới khi các nàng mua sắm cho Hạ Mạt xong xuôi, mới qua có nửa tiếng đồng hồ.
Tiêu Thỏ xấu hổ nghĩ, thế này đâu phải đi mua sắm chứ, là đi ăn cướp thì có!
“Thỏ Thỏ, đi làm đầu với ta!”
“Hả?” Điên rồi điên rồi, Hạ Mạt đảm bảo hôm nay bị điên rồi! Tiêu Thỏ chưa kịp than thở đã bị nàng ta kéo vào cửa hàng làm tóc. Tốc độ chọn kiểu tóc cũng vô cùng sửng sốt. Nàng ta vừa ngồi xuống ghế xoay, liền mở miệng câu đầu tiên với người tạo mẫu. “Làm kiểu gì tùy chị!”
Thế này thì người tạo mẫu tóc nào chả mừng điên lên được? Gặp được khách hàng kiểu này khác gì lò mổ lợn gặp được con lợn béo, con lợn này lại có ngẩng lên bảo người mổ lợn là muốn giết nó kiểu gì tùy anh! Ai mà không sướng cho nổi?
Nhìn thấy nhà tạo mẫu tóc hào hứng vò vò nhào nắn bộ tóc dài