Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341873

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1873 lượt.

Thế nên trong lúc mọi người khác đang hớn ha hớn hở chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh, Tiêu Thỏ lại hoành hoành tráng tráng chuẩn bị thi cử. Cùng ôn thi với nàng còn có bạn cùng phòng Nghê Nhĩ Tư, còn Hạ Mạt và Đổng Đông Đông, hai kẻ biến thái đã đạt hơn một trăm bốn mươi điểm thi tiếng Anh từ hồi tốt nghiệp trung học, Tiêu Thỏ đã gần như không thèm nhìn đến.
Hôm đó, Tiêu Thỏ đang chuyên tâm luyện nghe ở trong phòng ngủ, Đổng Đông Đông bỗng dáo dác nhòm sang. “Thỏ Thỏ, thứ bảy này mi định làm gì không?”
Tiêu Thỏ còn đang đắm chìm trong việc luyện nghe, phải một lúc lâu mới hiểu Đông Đông nói cái gì. “Thứ bảy? Ta phải thi tiếng Anh mà!”
“Thi với cử cái gì? Mi cũng đâu có thi cả ngày?” Đông Đông liếc nhìn nàng khinh bỉ. “Ngày thứ bảy là ngày quan trọng như vậy, đừng bảo mi quên rồi nhé?”
Tiêu Thỏ nghi hoặc nhìn nàng, ý nói: Thứ bảy trừ việc có cuộc thi ra còn cái gì đặc biệt hơn sao?
Đông Đông lắc đầu bất đắc dĩ. “Thỏ Thỏ à, mi không thể phạm đi phạm lại một sai lầm thế chứ? Thứ bảy là lễ Giáng Sinh nha!”
Lời này vừa dứt, phản ứng đầu tiên của Tiêu Thỏ là, quái, sao chưa gì đã lại lễ Giáng Sinh rồi? Còn nhớ lễ Giáng Sinh năm ngoái, Đổng Đông Đông lôi kéo nàng đi mua quà cho Lăng Siêu, khiến nàng máu bốc lên đầu mua nhẫn tặng hắn, còn bị hắn trêu rằng nàng muốn cầu hôn, thật xấu hổ tới mức nàng chỉ hận không thể đào cái hố chui xuống đất.
Cùng một tình huống, không lẽ năm nay lại tái diễn như vậy sao? Nghĩ vậy Tiêu Thỏ không khỏi thầm lắc đầu than thở, chỉ biết lắc đầu quầy quậy. “Năm nay có cuộc thi tiếng Anh, haizzz, ta nghĩ đành quên đi thôi!”
Thấy Tiêu Thỏ cự tuyệt quyết tâm như thế, Đông Đông cũng chả có cách nào, chỉ biết khoanh tay than thở. “Ai da! Lăng đại công tử thật là đáng thương, ngay cả quà Giáng Sinh cũng không có…”
“Người ta là vợ chồng lâu năm, đâu cần nhiều thủ tục như nhà mi với Ngộ Không chứ!” Nghê Nhĩ Tư đang làm bài đọc bên cạnh cũng xen vào một câu.
Vợ chồng lâu năm? Tiêu Thỏ có chút xấu hổ, lại thấy Đổng Đông Đông chuyển mục tiêu nhằm vào Nghê Nhĩ Tư. “Này cô nàng Tiểu Tư Tư đáng yêu ơi, thế cô với anh chàng hội trưởng Hội Sinh viên định làm gì lễ Giáng Sinh này thế?”
Nghê Nhĩ Tư đỏ bừng mặt. “Không liên quan tới mi!”
“Ấy ấy, cô đừng có kiệm lời thế chứ? Triệu ca ca đã đủ ít nói, cô cũng lại kiệm lời, hai vị đi với nhau quả là xứng đôi nhỉ?”
“Mi với Ngộ Không còn không phải tuyệt phối chắc? Hai con khỉ đi chung, ai biết còn hiểu hai người đang nói chuyện yêu đương, người không biết còn tưởng hai người đang diễn tuồng chứ!”
“Sư thái, mi đừng có quá đáng!”
“Ta làm sao nào? Mi giỏi thì ra cắn ta này, ra đây…”
Thế là trong tiếng bùm bùm chéo chéo bốp chát của hai kẻ đang uýnh lộn, Tiêu Thỏ xám đen cả mặt, chỉ còn biết bịt tai lại tiếp tục làm đề.
Chỉ có điều, tâm hồn đã bay đi mất, khó mà quay lại với đề thi được. Hai mắt Tiêu Thỏ nhìn chằm chằm cuốn đề thi, trong đầu lại toàn nghĩ về lễ Giáng Sinh. Thật ra nàng với Lăng Siêu không phải không nghĩ đến nó, nhưng buổi sáng thì nàng phải thi tiếng Anh, buổi chiều hắn lại phải đi đối ngoại tiếp khách với Diệp Tuấn. Ai cũng được nghỉ nửa ngày nhưng lại lệch mất, cuối cùng đành phải bỏ qua.
Haizzzz! Tiêu Thỏ thầm thở dài, nhớ lại lễ Giáng Sinh năm ngoái tuy hắn cũng bận rộn, nhưng vẫn không bằng bây giờ đến cả thời gian gặp nhau cũng không có. Nàng cũng biết học kỳ này mình cũng nhiều việc quá, mà nhóm làm việc của Lăng Siêu lại cũng đang vào thời ký phát triển mấu chốt. Nghe nói công ty Tuấn Vũ hiện nay đang thu gom tài chính khối lượng lớn, để chuẩn bị trước khi thị trường cổ phiếu đóng cửa cuối năm làm một cú làm ăn to. Thế nên Lăng Siêu bận tới mức không thoát ra được cũng là bình thường.
Nhưng cũng vì điều này trở nên bình thường, khiến cho trong lòng Tiêu Thỏ cảm thấy thật sự bất bình thường. Mắt thấy hắn càng ngày càng bận rộn, dần dần bước vào xã hội, trong khi nàng vẫn luẩn quẩn dưới mái trường. Nàng không khỏi có cảm giác mơ hồ rằng hai người đang càng lúc càng cách xa nhau. Cũng như trước kia nàng chỉ cần nhấc tay là có thể nắm lấy bàn tay hắn, còn bây giờ nàng phải vươn cánh tay thật xa mới có thể chạm vào Lăng Siêu.
Thứ cảm giác này cũng không phải rất mạnh mẽ, nhưng có đôi khi nó sẽ đột ngột trào lên, rồi lại thấy vô cùng bất an. Trước đây nàng thường ca thán là Lăng Siêu lúc nào cũng coi nàng như là tất cả của hắn là chuyện bình thường, nhưng xét ra nàng cũng có khác gì đâu? Từ nhỏ mỗi khi làm ra chuyện gì sai lầm muốn tìm người ta nghĩ cách, thi cử kết quả không tốt liền nhét bài thi vào cặp người ta, ngay cả hồi ôn thi tốt nghiệp trung học gặp phải đề khó, nàng cũng đều gọi điện hỏi Lăng Siêu. Khi đó còn nhỏ không hiểu chuyện thì chỉ coi đó là việc nhỏ, nhưng giờ nghĩ lại mới thấy việc nào cũng là do nàng quá mức ỷ lại vào hắn mới làm thế!
Nói như thế, nàng quả thật có tính ỷ lại vào hắn quá mạnh mẽ, chưa thể thích ứng với việc sẽ có một ngày hắn có sự nghiệp riêng, sẽ tiếp xúc với càng ngày càng nhiều người trong cuộc sống, và sẽ không còn là cậu bé con đạp xe cuốc, bảo vệ